Trực giác nói cho tôi biết, Mục Hồi không thích người này, chắc chắn cậu ta không phải người tốt.

 

Tôi không thể để lộ mối quan hệ của mình với Mục Hồi.

 

Tôi định đóng cửa, nhưng Mục Uẩn chặn lại.

 

“Tôi không tìm anh ấy, tôi tìm anh.”

 

“Tôi không quen cậu, không có gì để nói cả.”

 

Tôi dùng sức đóng cửa, nhưng ngay giây tiếp theo, trước mắt tối sầm.

 

Thằng nhóc này… đánh ngất tôi rồi!

 

Khi tôi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ.

 

Tôi mở cửa bước ra ngoài, nghe thấy tiếng nói chuyện dưới lầu.

 

Giống như giọng của Mục Hồi!

 

Tôi vội vàng chạy xuống tìm cậu ấy.

 

Nhưng khi xuống dưới, tôi thấy Mục Hồi và Mục Uẩn đang đứng cạnh nhau, hình như đang tranh cãi điều gì đó.

 

Phía trước là một ông lão có vẻ ngoài nghiêm nghị.

 

“Ông nội, người đến rồi, bây giờ ông tin lời con nói chưa?”

 

Mục Uẩn cười đắc ý, còn Mục Hồi thì hoàn toàn sửng sốt.

 

“Sao cậu lại ở đây?”

 

“Cậu ta đánh ngất tôi rồi mang đến.”

 

Tôi chỉ tay vào Mục Uẩn, mách với Mục Hồi.

 

Nghe xong, Mục Hồi càng giận, quay sang đấm Mục Uẩn một cái.

 

“Người của tôi mà cậu cũng dám động vào?”

 

Mục Uẩn định trả đũa, nhưng ông lão quát lên giận dữ: “Dừng tay!”

 

Cậu ta cứng rắn nhịn xuống, mặt lạnh tanh không nói gì.

 

“Đánh nhau như vậy còn ra thể thống gì! Các cháu là anh em chứ không phải kẻ thù!”

 

“Là anh ta ra tay trước!” Mục Uẩn không phục, “Anh ta thích đàn ông! Vì một người đàn ông mà dám đánh con trước mặt ông, vậy mà ông còn bênh anh ta!”

 

Giọng Mục Hồi lạnh lùng: “Người tôi nâng niu trong lòng bàn tay mà cậu cũng dám động vào? Tôi không ngại khiến cậu không thấy được mặt trời ngày mai đâu.”

 

Cậu ấy không hề tỏ ra sợ ông nội, trái lại còn rất bình thản.

 

Ông lão nghe vậy liền nhìn tôi, quan sát từ đầu đến chân.

 

“Đây là người mà cháu nói đến?”

 

“Vâng.” Mục Hồi gật đầu, “Ban đầu định khi nào ổn định mới dẫn về ra mắt ông. Nhưng hôm nay xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vậy thì coi như ra mắt sớm vậy.”

 

Ra mắt cái gì mà ra mắt? Tôi là con trai mà!

 

Tôi lén nhéo Mục Hồi một cái, nhưng cậu ấy vẫn bất động như không hề đau chút nào.

 

Đúng là… mạnh thật!

 

“Bảo bối, lại đây. Giới thiệu với cậu, đây là ông nội tôi.”

 

Mục Hồi nắm lấy tay tôi, kéo tôi đến trước mặt ông lão.

 

“Chào ông, lần đầu gặp mặt cháu không có quà ra mắt, thật ngại quá.”

 

“Không sao, không sao. Cháu đến đột ngột, lần sau mang cũng được.”

 

Lần sau còn phải mang quà nữa hả? Tôi tưởng chỉ khách sáo một câu, không ngờ lại thành thật!

 

Lại phải tốn tiền rồi!

 

Ông lão này không đi theo kịch bản gì cả!

 

Mục Uẩn đứng bên cạnh thấy cảnh này thì không thể tin nổi.

 

“Ông nội! Đây là đàn ông đó! Mục Hồi thích đàn ông!”

 

“Ta biết. Gào thét cái gì?”

 

“Ông đã biết từ trước?”

 

“A Hồi sớm đã nói với ta rồi, thích đàn ông hay phụ nữ có gì quan trọng đâu, chỉ cần nó thích là được.”

 

Mục Uẩn tức giận quát: “Tất nhiên là quan trọng! anh ta là một thằng đàn ông mà đi thích đàn ông, thì dựa vào đâu để thừa kế gia tộc?! Anh ta không sinh con nối dõi, vậy là sự nghiệp trăm năm của nhà họ Mục sẽ bị hủy hoại trong tay anh ta sao?!”

 

“Sao con còn phong kiến hơn cả ông già này thế? Nó có năng lực thì đương nhiên có thể thừa kế gia nghiệp. Nếu không có con, sau này chọn một đứa từ chi bên kia của dòng họ là được. Chuyện tốt thế này, họ còn mừng không kịp nữa kìa.”

 

Gia tộc, dòng họ gì chứ…

 

Ngay cả cậu tôi từng là “thái tử” Bắc Kinh cũng chẳng có mấy thứ này.

 

Mục Uẩn nhìn Mục Hồi bằng ánh mắt đầy căm hận: “Ông nội thiên vị anh ta đâu phải ngày một ngày hai. Không ngờ ngay cả chuyện này ông cũng có thể bỏ qua! Mục Hồi, anh đúng là đứa cháu trai mà ông yêu quý nhất!”

 

Mục Uẩn tức giận bỏ đi.

 

Giọng Mục Hồi lạnh lẽo: “Những chuyện cậu làm sau lưng tôi, tôi không phải không biết, chỉ là mắt nhắm mắt mở thôi. Nhưng nếu cậu dám động vào người của tôi, thì phải trả giá đắt.”

 

Mục Uẩn cười khẩy, chẳng hề tin lời cậu ấy.

 

Sau khi hắn đi, tôi và Mục Hồi cùng ăn tối với ông nội.

 

Ông bảo đã lâu Mục Hồi không về nhà, nên muốn chúng tôi ở lại một đêm.

 

Mục Hồi đồng ý.

 

Buổi tối, tôi chưa kịp hỏi gì, cậu ấy đã chủ động kể cho tôi nghe về gia đình mình.

 

Thì ra nhà họ Mục là Hoa kiều ở nước ngoài, mới chuyển về nước trong hai năm gần đây.

 

Trước khi rời đi, họ từng là một gia tộc danh giá có tiếng.

 

Nhưng do chiến tranh loạn lạc, họ đành tha hương nơi đất khách. Tuy vậy, họ luôn mong ngày được trở về.

 

Vì thế, ông nội đặt tên cho Mục Hồi là “Hồi”, mang ý nghĩa “hồi hương”.

 

Lúc ở nước ngoài, chú hai của Mục Hồi – tức là bố của Mục Uẩn – đã tranh giành quyền thừa kế với bố cậu ấy, dùng thủ đoạn bẩn thỉu để hại chết cả cha mẹ cậu.

 

Ông nội Mục giận dữ, tước đoạt quyền thừa kế của chú hai, trục xuất hắn khỏi gia tộc, không cho phép hắn cùng gia đình trở về nước.

 

Vậy nên dù cha mẹ vẫn còn sống, Mục Uẩn cũng chẳng thể gặp lại họ.

 

Hắn cho rằng tất cả là do lỗi của Mục Hồi. Nếu cậu ấy không còn cha mẹ, thì hắn cũng phải chịu cảnh không được gặp bố mẹ như cậu ấy.

 

Lâu dần, hắn bắt đầu căm hận Mục Hồi.

 

Scroll Up