Ông nội đã tuyên bố rõ ràng: Mục Hồi là người thừa kế duy nhất của gia tộc.

 

Nhưng Mục Uẩn không cam tâm, vẫn luôn giở trò sau lưng, muốn đoạt lấy quyền thừa kế.

 

Việc hắn đánh ngất tôi rồi đưa về nhà tổ cũng là để vạch trần chuyện Mục Hồi thích đàn ông, khiến cậu ấy mất tư cách thừa kế.

 

Thế nhưng hắn không ngờ, ông nội hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đó. Điều ông coi trọng là năng lực và phẩm hạnh.

 

Nói xong, Mục Hồi nhìn tôi đầy lo lắng: “Bảo bối, cậu có ghét bỏ tôi vì tôi là người không cha không mẹ, lại còn dính vào lắm chuyện như vậy không?”

 

“Đương nhiên là không!” Tôi ôm chặt lấy cậu ấy, “Cậu đã đủ đáng thương rồi, tôi còn chưa kịp đau lòng cho cậu đây này. Cậu không có bố mẹ, sau này bố mẹ tôi sẽ là bố mẹ cậu. Nhà tôi vui lắm, bố thì keo kiệt, mẹ thì một bữa ăn tận mười tám món. Cậu đến nhà tôi đi, họ chắc chắn sẽ thương cậu như con ruột luôn!”

 

“Có bảo bối thật tốt.”

 

Mục Hồi ôm chặt tôi, như thể đang giữ chặt một báu vật.

 

“Buông ra nhanh! Tôi sắp nghẹt thở rồi!”

 

“A, xin lỗi, tại tôi xúc động quá…”

 

“Cậu không thả tôi ra là tôi hết thở thật đấy!”

 

08

 

Tôi và Mục Hồi tiếp tục cuộc sống bình thường, nhưng trong lòng cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn, như thể sắp có chuyện xảy ra.

 

Tôi là kiểu người, linh cảm tốt thì chẳng bao giờ đúng, còn linh cảm xấu thì lúc nào cũng chính xác.

 

Chưa kịp đề phòng, tôi lại bị Mục Uẩn bắt cóc.

 

Vốn dĩ ngày nào tôi cũng dính lấy Mục Hồi nên hắn không có cơ hội ra tay.

 

Tất cả là tại tôi vừa tham ăn vừa lười biếng!

 

Bảo Mục Hồi đi mua gà rán cho tôi, lúc chờ đợi lại thấy thèm bánh ngọt.

 

Vừa lén đi mua bánh, tôi đã bị Mục Uẩn tóm gọn.

 

Lần này hắn không đi một mình mà còn có mấy tên áo đen đi cùng.

 

Tôi sợ đau, nên chẳng thèm phản kháng, cứ thế bị lôi đi.

 

“Cậu bắt cóc tôi làm gì? Nếu muốn tiền thì tôi không có đâu.”

 

“Nhìn tôi giống người thiếu tiền lắm à?!”

 

Mục Uẩn trợn mắt. Hắn dù không phải người thừa kế nhưng vẫn là con cháu nhà giàu, sao có thể thiếu tiền được!

 

“Vậy rốt cuộc cậu muốn gì? Bắt cóc tôi lâu thế mà chẳng thấy gọi cho Mục Hồi, cậu không báo thì làm sao cậu ấy biết mà đến đổi tôi?”

 

“Tôi chẳng cần gì cả. Tôi chỉ muốn Mục Hồi mất đi người mà hắn yêu thương nhất!”

 

Khoan đã, người Mục Hồi yêu thương nhất… chẳng lẽ là tôi sao?

 

“Giết người là phạm pháp đấy!”

 

“Đến nước này rồi, tôi còn quan tâm chuyện đó sao?!”

 

Mục Uẩn gào lên: “Mục Hồi khiến tôi mất hết tất cả, tôi cũng sẽ không để hắn yên ổn!”

 

Sau vụ lần trước, Mục Hồi đã ra tay.

 

Cậu ấy cắt đứt toàn bộ làm ăn của Mục Uẩn trong gia tộc, còn đày bố hắn đến một đất nước xa xôi hơn.

 

Mục Uẩn mất sạch mọi thứ, không cam lòng nên mới bắt cóc tôi.

 

“Cậu nghĩ thoáng một chút đi, mất quyền lực nhưng vẫn còn tiền mà! Ngày ngày tiêu tiền ăn chơi, không phải sung sướng lắm sao?”

 

“Sống như thế thì thà để tôi chết đi còn hơn!”

 

Trời ơi, cuộc sống mà tôi mơ ước, trong mắt hắn lại chẳng ra gì.

 

Mục Uẩn cầm dao tiến về phía tôi: “Hắn coi trọng anh đến thế, tôi sẽ khiến hắn mất đi mãi mãi!”

 

“Có giỏi thì tìm Mục Hồi mà báo thù, trút lên tôi thì có gì đáng mặt đàn ông?!”

 

Mục Uẩn điên cuồng, chẳng thèm nghe tôi nói.

 

“Rầm!”

 

Cửa lớn bị đá tung.

 

Mục Hồi và anh trai tôi xuất hiện, phía sau còn có rất nhiều người.

 

“Mục Hồi!”

 

Tôi xúc động đến rơi nước mắt, cuối cùng cậu cũng đến cứu tôi rồi.

 

“Vốn định tha cho mày một con đường sống, nhưng mày lại tự tìm đường chết!”

 

Mục Hồi lao lên, đá một cú khiến Mục Uẩn phun ra máu.

 

Sau đó, cậu ấy tiến lên đánh tới tấp, khiến Mục Uẩn không có chút sức phản kháng nào.

 

Đám người áo đen của Mục Uẩn nhanh chóng bị anh trai tôi và thuộc hạ của anh ấy giải quyết.

 

Anh trai tôi bước đến, cởi trói cho tôi, cười nhạo: “Người yêu em ra tay cũng ác thật đấy.”

 

“Tất nhiên rồi, anh không thấy em chọn ai sao?”

 

“Khoan đã,” anh trai tôi đột nhiên nghiêm mặt, “bình thường nó có đối xử với em như vậy không?”

 

“Dĩ nhiên là không rồi, anh nghĩ linh tinh gì vậy!”

 

Trên giường thì có, tôi càng khóc thảm, cậu ấy lại càng mạnh tay. Nhưng chuyện này tôi không thể nói ra được.

 

Mục Hồi đánh Mục Uẩn đến mức gần tắt thở, sau đó ném hắn cho anh trai tôi rồi quay người đi về phía tôi.

 

“Bảo bối không sao chứ?”

 

Cậu ấy cẩn thận kiểm tra, thấy tôi không có chút thương tích nào mới yên tâm.

 

“Không sao, hắn còn chưa kịp ra tay thì cậu đã đến rồi. Mà sao cậu lại đi cùng anh trai tôi vậy?”

 

“Nếu dùng người của tôi, ông nội sẽ biết và tìm cách bảo vệ Mục Uẩn. Chỉ có cách làm lớn chuyện, kéo đến tận cửa nhà cậu, ông ấy mới từ bỏ hắn.”

 

Nhìn anh trai tôi lôi Mục Uẩn đi, tôi tốt bụng nói với hắn:

 

“Quên nói cho mày biết, một nửa thế lực ở thủ đô mang họ Tần, nửa còn lại mang họ Kỷ. Mà tao, họ Kỷ, nhà ngoại họ Tần. Đây là anh tao, họ Tần, nhà ngoại họ Kỷ. Rơi vào tay anh ấy, tao đảm bảo, so với ngồi tù còn đau khổ gấp trăm lần!”

Scroll Up