Mặt Mục Hồi có vẻ hơi khó chịu. Không lẽ cậu ấy đoán ra ý đồ của tôi rồi?

 

Hai người đã quen nhau rồi, sao có thể không có WeChat của đối phương được? Đúng là giống như Ôn Hạn nói, có bạn gái rồi liền đề phòng anh em ngay.

 

Cậu ấy sợ tôi lợi dụng bạn gái của cậu ấy!

 

Không sao, cậu ấy không cho, tôi tự đi tìm.

 

 

Sáng hôm sau, khi Mục Hồi còn chưa dậy, tôi đã thức dậy rồi.

 

Không có cậu ấy giúp tôi bóp kem đánh răng, lấy nước, tôi đành phải tự lo liệu, sau đó ra ngoài tìm hoa khôi.

 

Tôi đã lên diễn đàn trường hỏi thăm, biết được hoa khôi ngày nào cũng dậy sớm chạy bộ.

 

Tôi sẽ tiếp cận hoa khôi, tạo quan hệ tốt, như vậy sau này khi ăn chực Mục Hồi, cô ấy sẽ không có ý kiến gì nữa.

 

“Chào buổi sáng~”

 

Tôi chạy song song với hoa khôi, vui vẻ chào hỏi.

 

Nhưng ai ngờ sắc mặt cô ấy lập tức tối sầm lại, sau đó quay đầu bỏ đi.

 

Tôi có phải người đáng ghét lắm đâu?

 

Tôi định đuổi theo thì cổ áo bị ai đó kéo lại.

 

Quay đầu nhìn, là Mục Hồi.

 

“Sáng sớm không ngủ nướng, chạy ra sân thể dục làm gì?”

 

Tôi liếc nhìn hoa khôi đang đi xa dần, lắp bắp không biết nói gì.

 

Mục Hồi cũng nhận ra ánh mắt của tôi, cười lạnh.

 

“Sáng sớm đến tìm cô ấy, sao thế, thích người ta rồi à?”

 

“Tôi không có!”

 

“Hôm qua cậu hỏi tôi WeChat của cô ấy, tôi đã thấy lạ rồi. Bình thường ngoài ăn thì là ngủ, ngày ngày nằm dài trong ký túc xá, ngay cả bạn cùng lớp còn chưa nhớ hết mặt, sao tự dưng lại muốn làm quen hoa khôi? Hóa ra là xuân tâm nhộn nhạo, thích người ta rồi.”

 

“Tôi đã bảo là không có mà!”

 

Cô ấy là bạn gái của cậu, sao tôi có thể thích người yêu của anh em được chứ?

 

“Vậy cậu nói đi, sáng sớm không ngủ mà chạy ra đây làm gì?”

 

“Tôi chỉ muốn làm quen bạn gái của cậu, tạo quan hệ tốt với cô ấy, như vậy sau này cậu mời tôi ăn cơm, cô ấy sẽ không phản đối nữa.”

 

Cảm thấy Mục Hồi bắt đầu tức giận, tôi đành phải khai thật.

 

“Bạn gái gì cơ?”

 

Lần này đến lượt Mục Hồi ngạc nhiên.

 

“Hoa khôi chứ ai! Ôn Hạn nói hôm qua cô ấy tỏ tình với cậu, hai người đã ở bên nhau rồi mà?”

 

Mục Hồi nghe xong, hiểu ra đầu đuôi câu chuyện, bất đắc dĩ cười.

 

“Cô ấy không phải bạn gái tôi, cô ấy tỏ tình, nhưng tôi không đồng ý.”

 

“Ồ.” Tôi lập tức sáng mắt, “Vậy sau này cậu vẫn có thể mời tôi ăn cơm như trước, không có bạn gái nào cản trở đúng không?!”

 

“Không.”

 

Không có bạn gái.

 

“Tuyệt quá, vậy thì tôi yên tâm rồi! Mau về ngủ tiếp thôi, dậy sớm như này tôi buồn ngủ chết mất!”

 

Tôi ngáp một cái, kéo Mục Hồi trở về.

 

Nhưng mà trên đường về ký túc xá, không biết vì sao, sắc mặt Mục Hồi lại không vui chút nào.

 

03

 

Về đến ký túc xá, tôi vui vẻ trèo lên giường ngủ.

 

Mục Hồi cũng leo lên theo, chỉ là sắc mặt không được tốt lắm.

 

Tôi nhắm mắt lại, nhưng ngay giây tiếp theo đã bị cậu ấy lay tỉnh.

 

“Làm gì đấy, tôi muốn ngủ mà.”

 

“Cậu không tò mò chút nào sao, tại sao tôi lại từ chối hoa khôi?”

 

“Cậu không thích cô ấy chứ gì, còn có lý do nào khác nữa?”

 

“Vậy cậu nghĩ tôi ở bên cô ấy, cậu sẽ chẳng thấy khó chịu chút nào à?”

 

Tôi ngơ ngác: “Tại sao tôi phải khó chịu?”

 

Sắc mặt Mục Hồi càng tệ hơn: “Đồ vô lương tâm!”

 

Tôi gãi đầu, không hiểu cậu ấy có ý gì.

 

“Có phải nếu một ngày nào đó tôi thực sự ở bên người khác, cậu cũng chẳng để tâm không?”

 

Cậu ấy ở bên ai thì liên quan gì đến tôi?

 

Mục Hồi nhìn biểu cảm của tôi, trông như đấm một cú vào bông vậy.

 

Cuối cùng, cậu ấy bất lực thở dài, đưa tay nhéo má tôi.

 

“Thôi bỏ đi, tôi cũng chẳng mong đợi gì ở cậu nữa. Trong đầu cậu ngoài ăn ra thì còn có gì khác không hả?”

 

“Sao cậu có thể nói tôi như thế được!” Đến lượt tôi bực bội, “Rõ ràng ngoài ăn ra, trong đầu tôi còn có tiền, ai cũng không được động vào tiền của tôi!”

 

Mục Hồi không nhịn được bật cười.

 

“Cậu có muốn sau này không phải tiêu tiền của mình nữa, ngày nào cũng có đồ ngon miễn phí không?”

 

“Dĩ nhiên là muốn rồi!”

 

“Tuy tôi là anh em tốt của cậu, nhưng anh em tốt cũng không thể ở bên nhau cả đời. Nếu rời xa tôi, cậu sẽ không thể tiếp tục sống cuộc sống cá mặn được ăn chực uống chực như bây giờ nữa đâu.”

 

Câu này có ý gì, cậu ấy không muốn nuôi tôi nữa à?

 

“Chỉ cần cậu đổi một thân phận khác, tôi có thể nuôi cậu cả đời. Cậu sẽ không phải lo cơm ăn áo mặc mà vẫn không cần tiêu tiền của mình.”

 

“Thân phận gì?”

 

Chỉ cần không phải tiêu tiền mà vẫn có cái ăn, thân phận gì tôi cũng đồng ý!

 

“Làm người yêu tôi, chỉ có người yêu tôi mới có thể ăn của tôi, uống của tôi, để tôi nuôi cả đời.”

 

“Hả?”

 

Tôi bảo mà, trên đời làm gì có bữa ăn nào miễn phí.

 

Cậu ấy đối xử tốt với tôi như vậy, hóa ra là để nhắm vào thân thể tôi!

 

“Không được, sau này tôi còn phải lấy vợ!”

Scroll Up