Ba tôi là một con Tỳ Hưu keo kiệt nổi tiếng ở Bắc Kinh, mẹ tôi thì là một cô nàng tham ăn khét tiếng của Bắc Kinh.
Còn tôi thì khác.
Tôi chẳng là cái gì cả!
Theo lời mẹ tôi, tôi vừa lười, vừa tham ăn, lại còn keo kiệt, sau này nhất định sẽ chớt đói.
Bà ấy quá nông cạn rồi.
Hồi nhỏ tôi ăn chực ở nhà cậu, lớn lên thì ăn chực ở phòng ký túc xá, kiểu gì cũng có cái để ăn!
Mà bạn cùng phòng của tôi, đúng là người tốt vô cùng.
Ngày nào cũng mời tôi ăn cơm, mỗi bữa phải hai mươi món, còn giúp tôi giặt đồ, dọn dẹp phòng.
Chỉ có một khuyết điểm nhỏ: Sợ bóng tối.
Tối nào cũng phải ngủ chung với tôi mới chịu được!
01
Ba tôi là kẻ keo kiệt, một đồng bẻ làm đôi mà xài.
Mẹ tôi thì là cô nàng tham ăn, mỗi bữa phải đủ mười tám món mới chịu.
Còn tôi? Tôi hoàn hảo kế thừa nhược điểm của cả hai: một xu cũng không nỡ tiêu, mà một bữa phải ăn hai mươi món!
Mẹ tôi ghét bỏ tôi hết chỗ nói, cho rằng tôi như thế này sau này không những không tìm được vợ mà còn chớt đói.
Tôi không đồng ý.
Tuy tôi vừa lười vừa tham ăn lại còn keo kiệt, nhưng tôi may mắn mà.
Cậu tôi là Thái tử Bắc Kinh, dì tôi là Tiểu công chúa Bắc Kinh.
Hai người họ là một đôi, còn có một đứa con trai kế thừa toàn bộ sự thông minh của họ – anh họ tôi.
Tôi đã tính toán kỹ lưỡng rồi.
Lúc nhỏ thì bám lấy cậu ăn chực uống chực, lớn lên thì ôm chặt đùi anh họ.
Chắc chắn không chớt đói được!
Nhưng đời không như là mơ, cả nhà tôi đều khó chịu với kiểu sống cá ướp muối của tôi, muốn kéo tôi trở về chính đạo.
Anh họ tôi nghe họ xúi giục, sau khi tôi đỗ đại học thì cũng không chu cấp cho tôi nữa.
Họ muốn cải tạo tôi, bước đầu tiên chính là bắt tôi học cách tiêu tiền – tiêu tiền của chính mình.
Điều đó là không thể nào!
Tuy tôi rất giàu, nhưng tôi nhất quyết không tiêu một đồng nào, vì đó là tiền của tôi!
Tưởng rằng khi không có sự cứu viện của anh họ, tôi sẽ phải chịu khổ, nhưng rồi tôi gặp được bạn cùng phòng của mình.
Bạn cùng phòng của tôi – Mục Hồi – là một người cực kỳ tốt!
Không những ngày nào cũng mời tôi ăn cơm, mỗi bữa còn đủ hai mươi món.
Không chỉ thế, cậu ấy còn giúp tôi đi lấy nước, giặt đồ, dọn phòng.
Gần như làm mọi thứ cho tôi.
Cậu ấy nói đây là sự giúp đỡ lẫn nhau giữa bạn cùng lớp, chưa bao giờ yêu cầu tôi phải đáp lại gì cả.
Cảm động đến mức tôi sắp rơi nước mắt luôn rồi.
Mục Hồi cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm – sợ bóng tối.
Tối nào cũng phải ngủ chung với tôi.
Giường ký túc xá chỉ rộng 1m2, hai thằng con trai chen chúc nhau đúng là hơi chật thật, sáng nào tỉnh dậy tôi cũng nằm gọn trong lòng cậu ấy.
Nhưng nghĩ đến chuyện ăn của người ta, ở của người ta, chật chút cũng không sao.
—
“Hôm nay cậu cầm thẻ của tôi ra căn tin ăn đi, tôi có chút việc.”
Bình thường toàn là Mục Hồi đi mua cơm mang về cho tôi, hôm nay sao lại lạ thế, bảo tôi tự đi ăn.
“Oh oh, cậu đi đâu thế?”
“Chút chuyện ở hội sinh viên thôi.”
Mục Hồi không muốn nói nhiều, tôi cũng chẳng hỏi kỹ.
Chờ cậu ấy đi rồi, một bạn cùng phòng khác là Ôn Hạn lên tiếng: “Hội sinh viên cái gì, lão đại chúng ta sắp có bồ rồi.”
“Hả?”
Tôi kinh ngạc.
“Hai người dính nhau như sam mà cậu không biết gì à?”
Tôi lắc đầu.
“Hoa khôi trường thích Mục Hồi, theo đuổi cậu ấy lâu rồi. Nghe nói hôm nay hoa khôi sẽ tỏ tình trước mặt mọi người, quyết tâm giành lấy cậu ấy!”
Hoa khôi xinh đẹp lắm, đứng cạnh Mục Hồi trông đúng kiểu trai tài gái sắc.
“Nhưng cậu thì thảm rồi.”
Ôn Hạn nhìn tôi đầy thương hại, tôi chẳng hiểu liên quan gì đến mình.
“Mục Hồi mà có bạn gái rồi, còn bao cậu ăn cơm nữa không? Có cô gái nào chấp nhận việc bạn trai mình ngày ngày tiêu tiền cho ‘anh em tốt’ chứ?”
Đúng nhỉ! Nếu Mục Hồi và hoa khôi đến với nhau, sau này cậu ấy sẽ bận hẹn hò, không thể mời tôi ăn cơm, cũng không thể giúp tôi dọn dẹp hay giặt đồ nữa.
Nghĩ đến đây, tôi thấy có chút buồn.
Tấm vé ăn dài hạn của tôi, sắp mất rồi!
02
Để giữ chặt tấm vé ăn dài hạn là Mục Hồi, tôi quyết định chủ động ra tay.
Tôi phải lấy lòng hoa khôi, để cô ấy biết rằng, tôi đến là để gia nhập chứ không phải phá hoại!
Chỉ cần bạn gái của Mục Hồi chấp nhận tôi và trở thành bạn thân của tôi, sau này hai người họ hẹn hò, tôi có thể theo ké, vẫn có thể ăn chực uống chực như cũ.
Tôi đúng là thiên tài!
Nói là làm, tối hôm đó chờ Mục Hồi về, tôi lập tức hỏi xin cách liên lạc của hoa khôi.
“Mục Hồi, cậu có WeChat của hoa khôi không? Gửi tôi với.”
“Cậu lấy WeChat của cô ấy làm gì?”
“Không có gì, chỉ là muốn làm quen chút thôi.”
Dĩ nhiên tôi không thể nói thật được, nếu để Mục Hồi biết tôi tiếp cận bạn gái của cậu ấy là để ăn chực uống chực, lợi dụng cậu ấy…
Nhỡ cậu ấy tức giận không mời tôi ăn nữa thì sao?!
“Tôi không có WeChat của cô ấy.”

