“Pfftt~” Mục Hồi bật cười không chút nể nang: “Cậu vừa tham ăn vừa keo kiệt như vậy, có cô gái nào chịu lấy cậu chứ?”

 

Nói rồi cậu ấy còn nhéo nhéo bụng tôi: “Còn có bụng mỡ mềm mềm này, con gái người ta lấy cậu thì được gì? Được ngắm cậu ăn khỏe, hay được bóp cái bụng béo này?”

 

Cậu ấy càng nói càng quá đáng! Dù là sự thật đi nữa thì tôi cũng giận rồi, lập tức quay lưng không thèm để ý đến cậu ấy nữa!

 

“Còn dỗi luôn cơ à. Cậu mà không đồng ý, sau này sẽ không có hai mươi món miễn phí để ăn nữa, quần lót của cậu tôi cũng không giặt tay cho đâu, quần áo đẹp của tôi cũng không để cậu mặc ké nữa.”

 

“Cậu đang uy hiếp tôi đấy à!”

 

“Tôi đâu có. Tất cả những việc tôi làm đều là vì xem cậu là vợ tương lai mà đối xử. Nếu cậu không muốn, tôi dĩ nhiên cũng không thể tiếp tục. Chỉ có vợ tôi mới được hưởng những đãi ngộ này thôi~”

 

Cậu ấy cười đầy xấu xa, tôi tức đến mức quay lại giơ nắm đấm nhỏ đấm vào ngực cậu ấy.

 

Nhưng càng đánh cậu ấy càng vui, làm tôi tức đến đỏ cả mặt.

 

“Vô liêm sỉ! Mặt dày!”

 

“Mặt dày thì sao? Trước đây tôi giữ thể diện bao lâu nay mà có vợ đâu, giờ không cần thể diện nữa thì lại có vợ rồi này. Nếu cậu đồng ý, sau này mỗi bữa sẽ có hai mươi hai món, còn mỗi tháng tôi cho cậu tiền tiêu vặt, tiền của cậu, một xu tôi cũng không đụng đến.”

 

Tôi đáng xấu hổ mà dao động rồi.

 

“Mỗi tháng bao nhiêu tiền tiêu vặt?”

 

“Một trăm nghìn.”

 

“Chốt đơn!”

 

Chỉ là nhắm vào thân thể tôi thôi mà, tôi cho là được chứ gì!

 

Dù sao thì ở bên ai mà chẳng là ở bên, nhưng ở bên người khác có bữa ăn hai mươi món miễn phí không? Có được nhận mười vạn tiền tiêu vặt mỗi tháng không? Chưa kể còn nhiều hơn cả tiền ba tôi cho nữa!

 

Dù sao tôi cũng chưa thích ai, mà Mục Hồi thì vừa cao vừa đẹp trai, lại còn là hotboy, nhà lại giàu.

 

Tôi đâu có thiệt!

 

04

 

Tôi và Mục Hồi chính thức ở bên nhau rồi, cậu ấy đối xử với tôi còn tốt hơn trước.

 

Không những mỗi bữa có hẳn hai mươi hai món, mà còn đút tôi ăn, tôi thậm chí chẳng cần bước xuống giường, sướng hết chỗ nói!

 

Ôn Hạn nhìn không nổi nữa, nói tôi là một “đứa bé khổng lồ”.

 

Tôi chẳng quan tâm, nói gì thì nói, có mất miếng thịt nào đâu.

 

Nhưng Mục Hồi thì có vẻ để ý, cậu ấy thấy ở ký túc xá không tiện đủ thứ, nên muốn dọn ra ngoài sống.

 

Thế là cậu ấy mua một căn hộ bên ngoài trường rồi dẫn tôi dọn ra ngoài.

 

Sống ở ngoài tiện hơn hẳn, mỗi ngày ngoài ăn với đi học ra thì chỉ có nằm, giường còn to hơn nữa!

 

Tôi còn chưa vui mừng được bao lâu thì Mục Hồi đã lộ bộ mặt thật.

 

Cậu ấy nói ngày nào cũng hầu hạ tôi thế này, cần tôi trả một chút “lãi”.

 

Tôi hỏi cậu ấy muốn gì, cậu ấy chỉ cười mà không nói.

 

Rồi sau đó, cậu ấy kéo tôi lên giường, làm chuyện “chấm chấm phẩy phẩy”.

 

Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, tôi không nên đồng ý dọn ra ngoài với Mục Hồi.

 

Dọn ra ngoài, chỉ có cậu ấy là tiện thôi!

 

Bị Mục Hồi giày vò cả đêm, sáng hôm sau tôi quyết định không thèm nói chuyện với cậu ấy nữa.

 

“Cục cưng, tôi sai rồi, tối qua tôi không nên mạnh tay như thế, tôi xin lỗi mà.”

 

Xin lỗi có ích gì chứ, tôi càng khóc càng hét bảo đừng mà, cậu ấy lại càng hưng phấn!

 

“Cậu đúng là thèm khát thân thể tôi! Đồ cáo già đuôi to!”

 

“Đừng giận nữa mà, tôi làm cơm cho cậu nhé, ba mươi món, thêm năm phần tráng miệng, được không?”

 

“Cái này còn tạm được.”

 

Có đồ ăn ngon thì tôi sao mà giận được chứ!

 

Ngày tháng sống chung với Mục Hồi thật sự rất sung sướng, ngày nào cũng có đồ ngon để ăn, còn có tiền tiêu vặt!

 

Chỉ là mỗi tối phải trả “lãi” hơi mệt một chút, ngoài ra thì đều rất tuyệt, sống như thế cả đời cũng được đấy chứ.

 

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, sáng sớm tôi vừa chợp mắt thì điện thoại đã reo lên.

 

“Mục Hồi, điện thoại.”

 

Tôi mơ mơ màng màng chẳng muốn động đậy, để Mục Hồi nghe giúp.

 

“Alo, ai vậy?”

 

“Đây là điện thoại của Kỷ Cẩn, cậu là ai?”

 

Giọng nói đầu dây bên kia khiến tôi tỉnh ngủ ngay lập tức, tôi bật dậy giật lấy điện thoại: “Anh!”

 

“Em đang ở đâu?”

 

“Ở trường chứ đâu nữa?”

 

Tôi hoảng đến mức toát mồ hôi lạnh, chỉ sợ anh ấy phát hiện ra điều bất thường.

 

Không còn cách nào khác, vì anh tôi – Tần An Dư – từ nhỏ đã là “con nhà người ta”, còn tôi thì từ nhỏ đã là đồ vô dụng.

 

Mẹ tôi bắt tôi học theo anh ấy, còn giao anh ấy quản tôi.

 

Mà anh tôi là người rất nghiêm túc, lần nào tôi phạm lỗi cũng đều bị phạt.

 

Thế nên bây giờ tôi cực kỳ sợ anh ấy.

 

“Thật sao? Thế tại sao thầy của em lại nói với anh, em đã dọn ra ngoài ở, không còn ở ký túc xá nữa?”

 

“Đúng vậy, em thuê một căn hộ gần trường cho tiện ngủ nướng haha.”

 

“Người vừa nghe điện thoại là ai? Giờ này em đáng lẽ vẫn chưa dậy, em đang sống với ai?”

 

Giọng anh tôi càng lúc càng lạnh: “Hay là anh nên hỏi, em đang ngủ với ai?”

 

Tôi sợ đến mức không dám lên tiếng, định cúp máy luôn.

 

“Không được cúp máy!”

 

Anh tôi đúng là hiểu tôi nhất, đoán trước được hành động của tôi.

 

“Cho em mười phút, ra quán cà phê trước cổng trường gặp anh.”

 

“Em tới ngay!”

Scroll Up