Nhìn thấy thế, tôi tiếc rẻ số tôm đã bóc sẵn, liền gắp qua bát mình và cho vào miệng.
Dù sao cũng là tôi tự tay bóc lâu như vậy, không thể lãng phí được.
“Thiếu gia, cậu ăn thêm chút nữa đi. Tuy tối qua tôi có nhìn thấy chỗ đó của cậu phát triển tốt, nhưng con trai 16, 17 tuổi vẫn đang tuổi lớn, nên ăn nhiều một chút thì hơn…”
Sắc mặt Tống Kim Hành ngày càng khó coi. Tôi lập tức nuốt nốt câu chưa nói hết vào bụng.
Xong đời, lại lỡ lời rồi.
“Cậu thích ăn đồ thừa của người khác vậy à?”
Tống Kim Hành có đôi mắt rất đẹp, khi cong lên trông dịu dàng hơn, hàng mi dài lại càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ.
Nhưng lời cậu ấy thốt ra lại độc địa hết sức.
“Từ nay trở đi, tôi ăn thừa cái gì, cậu ăn cái đó.”
05
Lời của Tống Kim Hành là mệnh lệnh tuyệt đối.
Sau này mỗi bữa ăn, cậu ấy đều chống cằm cười nhạt, đẩy bát của mình qua, chờ xem phản ứng của tôi.
…Tư thế cứ như đang cho chó ăn vậy.
Nói thật, hình phạt này rất mất mặt.
Nhưng tôi giữ vững nguyên tắc không lãng phí lương thực, tự thuyết phục bản thân rằng cũng chẳng có gì to tát.
Huống hồ, Tống Kim Hành còn sạch sẽ hơn tôi nhiều, một ngày đánh răng ba lần, tôi cũng không thấy ghê.
Thậm chí, tôi còn gắp thêm những món mình thích vào bát cậu ấy:
“Thiếu gia, cậu ăn thử món này đi, còn món này nữa.”
Dù gì cậu ấy cũng không ăn được bao nhiêu, mấy món đó cuối cùng vẫn rơi vào bụng tôi thôi.
Vài ngày sau, Tống Kim Hành phát hiện chiêu này không có tác dụng với tôi, liền không còn hứng thú nhìn tôi ăn nữa.
Tôi có thể cảm nhận được rằng, cậu ấy còn thấy ghê khi tôi ăn đồ ăn thừa của cậu ấy.
Ví dụ như bây giờ, tôi đang vô thức vươn tay về phía quả táo trên bàn.
Tống Kim Hành chỉ mới cắn một miếng, chê “chua” rồi để sang một bên, rõ ràng không định ăn nữa.
“Chát”—
Mu bàn tay tôi đột nhiên đau rát.
Tôi ôm tay, nhăn mặt: “Thiếu gia, sao cậu đánh tôi?”
“Cho phép cậu ăn chưa?”
Trong đôi mắt màu nhạt của Tống Kim Hành bừng lên lửa giận, là kiểu tức tối khi không đạt được mục đích.
“Từ giờ trở đi, không được ăn.”
Cậu ấy ngừng lại một chút, rồi nhấn mạnh:
“Đồ tôi đã ăn qua.”
Tôi bĩu môi: “Ồ.”
06
Sau khi lĩnh giáo tính khí thất thường của Tống Kim Hành, tôi tự nhủ phải cẩn thận lời ăn tiếng nói trong những ngày tiếp theo.
Có lẽ do gần đây tôi thể hiện khá tốt, cậu ấy cho phép tôi chuyển từ phòng bên cạnh sang ngủ trong phòng cậu ấy.
—Nhưng là trải nệm dưới đất.
Tôi thử thương lượng:
“Thiếu gia, tôi ngủ phòng bên cũng ổn mà. Nếu cậu có chuyện gì vào ban đêm, có thể gọi điện cho tôi…”
Một tiếng cười khẽ vang lên.
Tống Kim Hành nghiêng đầu nhìn tôi:
“Nếu tôi nhớ không nhầm, có một đêm, tôi gọi cho cậu ba lần, chuông reo mà cậu không dậy nổi.”
Tôi: “…”
Không phải lỗi của tôi, hôm đó tôi chơi game, bật chế độ không làm phiền rồi quên tắt.
Vì chuyện này, Tống Kim Hành còn phạt tôi chơi game cả ngày.
Tôi nói mình chưa đủ tuổi, game có chế độ giới hạn thời gian cho trẻ vị thành niên, không thể chơi lâu được.
Tống Kim Hành cười nhẹ, lập tức lấy chứng minh thư của dì Triệu để liên kết tài khoản.
Ngoại trừ đi vệ sinh, thời gian còn lại toàn bộ đều dành cho chơi game.
Tôi chơi đến mức muốn nôn, mắt đỏ hoe, không được ngủ, vậy mà vẫn leo lên tận bậc Truyền Kỳ Bách Tinh.
Tống Kim Hành nhìn cấp bậc của tôi, trông có vẻ không vui.
Có lẽ cậu ấy cũng cảm thấy như thế là quá sa đọa rồi.
Tôi thề, cả đời này tôi không bao giờ muốn động vào game nữa!
07
Phòng của Tống Kim Hành rất rộng, tôi có thể trải đệm ngủ ở bất cứ đâu.
Tôi đặt chăn đệm ngay bên cạnh giường của cậu ấy, vị trí này gần nhà vệ sinh, tiện cho việc dìu cậu ấy dậy lúc nửa đêm.
Tiết trời đã sang thu, không khí dần se lạnh.
Nhưng tôi lót đệm dày nên vẫn cảm thấy ấm áp.
Giữa đêm khuya.
Tôi bị ác mộng làm giật mình tỉnh giấc, mơ màng mở mắt.
Không gian tối tĩnh mịch.
Rèm cửa chưa kéo, ánh trăng mờ ảo len lỏi vào phòng.
Bất ngờ, một gương mặt trắng bệch hiện ra trước mắt, đảo ngược trong bóng tối, trông y hệt con ma treo cổ trong bộ phim kinh dị tôi xem ban ngày.
“Cậu tỉnh rồi à?” Chủ nhân của gương mặt kia chống người ngồi dậy.
Tiếng hét mắc kẹt trong cổ họng, tôi tức giận nhỏ giọng quát:
“Thiếu gia? Cậu… cậu nửa đêm không ngủ, ngồi nhìn tôi làm gì vậy…”
Suýt nữa thì tôi bị dọa chết!
Tống Kim Hành nhếch môi, để lộ hàm răng trắng đều:
“Cậu ngủ ngáy to quá, tôi bị cậu làm ồn không ngủ được, đang suy nghĩ xem có nên dùng gối đè chết cậu không.”
Tôi ngủ ngáy sao? Không thể nào, bạn cùng phòng hồi cấp hai chưa từng nói với tôi chuyện này.
“Xin lỗi, thiếu gia.” Tôi xấu hổ kéo chăn trùm kín đầu. “Hay là tôi dọn về phòng bên cạnh ngủ đi?”
Đề nghị của tôi lập tức bị bác bỏ.

