Những ngày làm bạn học kèm cho thiếu gia tà /n t /ật

Trước khi được đưa đến làm bạn học kèm cho Tống thiếu gia.

Tôi nghe nói rằng cậu ấy bị liệ /t hai chân, nóng nảy, dễ nổi giận, đã ch /ửi b /ới và đán /h đuổi không biết bao nhiêu người.

Tôi nhìn người đang vùi mặt vào ngực mình, cắn răng hỏi:

“Chẳng phải tôi chỉ là bạn học kèm thôi sao, thiếu gia?”

Thiếu gia mím môi, đôi mắt đỏ hoe ngước lên:

“Ở thời cổ đại, thư đồng bên cạnh thiếu gia chính là để làm như vậy, cậu không biết sao?”

01

Tống Thiếu gia – Tống Kim Hành, năm năm trước gặp ta /i n /ạn, hai chân bị li /ệt, tính cách trở nên thất thường, nóng nảy và dễ giận dữ.

Với tình trạng thể chất lẫn tâm lý như vậy, cậu ấy chỉ có thể nghỉ học ở nhà, mời các giáo viên danh tiếng đến dạy kèm.

Để con trai không bị cô lập, bố của Tống Kim Hành đã nghĩ đến việc tìm người trong dòng họ đến làm bạn học.

Nhưng khi Tống Kim Hành phát bệnh, đến cả bố ruột cũng không thể ki /ềm chế được, huống chi là những đứa trẻ cùng trang lứa.

Chẳng ai ở lại được lâu, lần lượt bỏ đi.

Dần dần, trong họ hàng không còn ai có thể nhận lời, đành phải mở rộng tìm kiếm bên ngoài.

Yêu cầu cũng không ít.

Phải cùng độ tuổi, thành tích xuất sắc, phẩm hạnh tốt, ngoại hình đoan chính…

Quan trọng nhất là phải có kiên nhẫn.

Dì nhỏ của tôi tình cờ là đồng nghiệp của bác sĩ tâm lý đang điều trị cho Tống Kim Hành.

Nghe được tin này, dì lập tức báo cho cậu tôi.

Sau khi vượt qua điều tra lý lịch và kỳ kiểm tra huấn luyện, tôi được nhận vào làm, chuyển đến biệt thự nơi Tống Kim Hành ở.

Ngay ngày đầu tiên, suýt nữa tôi đã làm thị /t thú cưng của thiếu gia.

02

“Thiếu gia, đây là thú cưng của cậu sao?”

Tôi cầm dao trong tay, tay còn lại thì bóp chặt bảy tấc con rắn đen, mặt đầy lúng túng.

Tống Kim Hành có một khuôn mặt đẹp đến mức khiến người khác tự ti.

Đôi mắt lạnh lùng xa cách, bên dưới còn có quầng thâm vì thiếu ngủ kéo dài.

“Tống Tuyền, cậu định làm gì với nó?”

Cậu ấy nhíu mày, ánh mắt lướt qua dụng cụ nhà bếp bên cạnh tôi, giọng nói thoáng khựng lại:

“Nấu ăn à?”

Con rắn tôi vừa bắt được trong vườn sau lập tức biến thành củ khoai nóng phỏng tay.

Chết tiệt.

Không phải người giàu đều nuôi mèo, chó, lợn cảnh, hay chim hoàng yến sao?

Tại sao vị thiếu gia này lại nuôi rắn?

“Xin lỗi thiếu gia, hồi nhỏ tôi từng sống với ông nội trên núi một thời gian, thấy rắn là theo bản năng…”

Giọng tôi càng nói càng nhỏ:

“Muốn ngâm rượu thuốc.”

Tống Kim Hành: “…”

Không ngoài dự đoán, tôi bị phạt.

Cả ngày không được ăn cơm, còn phải ngủ dưới đất trước cửa phòng thiếu gia.

Dì giúp việc họ Triệu đi ngang qua, thở dài lắc đầu:

“Tống Tuyền à, cậu cũng lạ thật, người khác thấy thú cưng của thiếu gia đều sợ chạy mất dép, chỉ có cậu lại muốn ăn nó.”

Tôi cười gượng gạo.

03

Một giờ sáng, trong phòng vang lên tiếng chuông của Tống Kim Hành.

Đây là tín hiệu thiếu gia muốn đi vệ sinh, tôi phải vào giúp.

Tôi lau mặt cho tỉnh táo, bế cậu ấy lên, để cậu ấy vòng tay qua cổ tôi, tựa vào người tôi.

Nhìn có vẻ yếu ớt, vậy mà nặng thật đấy.

Vất vả lắm mới đưa cậu ấy vào nhà vệ sinh xong.

Tôi vừa định giúp Tống Kim Hành kéo quần lên, cậu ấy bỗng siết chặt tay quanh cổ tôi, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Cậu chưa lau cho tôi.”

“Hả?” Tôi ngẩn ra vài giây rồi mới hiểu, “Ồ, xin lỗi, tôi quên lắc cho thiếu gia rồi.”

Hai ngón tay của Tống Kim Hành bấm chặt sau gáy tôi, gây ra một trận tê rần đau nhói.

Cậu ấy nghiến răng: “Dùng giấy lau.”

Trong lúc tôi rảnh tay lấy giấy vệ sinh, cậu ấy lại hỏi:

“Tài liệu dì Triệu đưa cậu, cậu vẫn chưa thuộc hết đúng không?”

Tài liệu đó ghi lại toàn bộ những điều cần chú ý trong sinh hoạt hằng ngày của Tống Kim Hành.

Chữ nhiều quá, tôi chỉ lướt qua vài lần rồi thôi.

Tôi chớp mắt, chột dạ đáp: “Tôi có xem qua vài lần, nhưng chưa nhớ hết…”

“Vậy thì chép lại một trăm lần, hạn chót là 12 giờ trưa.”

Giữa lúc tôi há hốc miệng, Tống Kim Hành khẽ cười lạnh:

“Tôi sẽ đếm.”

04

Xét đến tính khí kỳ quái của Tống Kim Hành, tôi không dám qua loa đối phó.

Thức trắng đêm dùng giấy A4 chép được một xấp dày, đến mức tay mỏi nhừ, mắt nhức mờ.

Tay phải run run, tôi đưa xấp giấy cho Tống Kim Hành xem xét.

Đúng lúc này cũng là giờ ăn trưa.

Tống Kim Hành nhận lấy, ánh mắt lướt qua chưa đến ba giây.

Chỉ bình phẩm một câu: “Chữ xấu quá.”

Rồi quăng luôn vào thùng rác mà chẳng buồn đếm số trang như đã nói.

Đồ trời đánh!

Tôi thề, nếu không phải đã ký hợp đồng, tôi đã bỏ đi ngay lập tức.

Tống Kim Hành dường như không nhận ra sự phẫn nộ trong lòng tôi, thản nhiên sai bảo:

“Bóc tôm cho tôi.”

Dù sao thì, bạn học kèm cũng chỉ là người hầu của thiếu gia mà thôi.

Tôi hít sâu một hơi, cam chịu đeo găng tay dùng một lần.

Những miếng tôm đầy đặn được tôi bỏ vào bát của Tống Kim Hành.

Cậu ấy dường như không có cảm giác thèm ăn, qua loa ăn vài miếng rồi định đứng dậy rời bàn.

Scroll Up