Tống Kim Hành nằm xuống, dùng cánh tay che mắt:
“Cậu làm tôi mất ngủ, phạt cậu kể chuyện trước khi ngủ cho tôi, đến khi nào tôi ngủ thì thôi.”
Tôi sững người: “Hả?”
Tống Kim Hành tưởng tôi không muốn, giọng nói uể oải pha lẫn ý cười lạnh:
“Năm tiếng trước, cậu gọi điện kể chuyện trước khi ngủ cho em họ, kể rất hay mà, đúng không?”
Đúng là vậy.
Nhưng em họ tôi mới bốn tuổi thôi, cậu ấy lớn hơn nó tận một giáp đấy.
Hết cách, tôi đành tìm trên mạng mấy câu chuyện cổ tích dành cho trẻ em.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại le lói trong bóng tối, hắt lên khuôn mặt đầy khó xử của tôi.
Không ngờ có ngày tôi phải đọc truyện dỗ ngủ cho một thằng con trai bằng tuổi mình.
Tống Kim Hành bắt đầu bắt bẻ: “Giọng điệu chưa đủ dịu dàng, không có cảm xúc vui vẻ.”
Cậu ấy gõ gõ lên đầu giường, tỏ vẻ không hài lòng: “Nghiêm túc lên, cậu không đối xử với em họ như thế này đâu.”
Tôi đảo mắt: “…”
Thiếu gia, tôi là một thằng con trai cứng cỏi, liên quan gì đến hai chữ “dịu dàng” chứ?
Phiền phức thật.
Tuy trong lòng cằn nhằn, nhưng tôi vẫn cố gắng hạ giọng cho mềm mại hơn.
Cuối cùng, không biết thiếu gia có ngủ không, nhưng tôi thì đã tự ru mình ngủ mất rồi.
08
Đã hơn nửa tháng kể từ khi tôi và Tống Kim Hành trở thành “bạn cùng phòng”.
Ngoại trừ việc thỉnh thoảng cậu ấy lại phát bệnh, bắt tôi kể chuyện trước khi ngủ.
Còn lại, chúng tôi chung sống khá yên bình.
Trên ghế sofa, Tống Kim Hành đang gọi điện với bố.
Qua nội dung cuộc trò chuyện, hình như họ đang bàn bạc chuyện mời gia sư về dạy.
Tôi suýt quên mất, ở độ tuổi này, lẽ ra chúng tôi phải đang học lớp 11 trong trường.
Không biết họ nói đến vấn đề gì, ánh mắt lãnh đạm của Tống Kim Hành thoáng lướt qua tôi.
“Ừ, cũng tạm.
“Sinh nhật à? Không cần thiết.
“Thế nhé, con hơi mệt, tạm biệt bố.”
Tôi xê dịch chỗ ngồi, ngồi xuống bên cạnh Tống Kim Hành:
“Thiếu gia, sắp đến sinh nhật cậu rồi sao?”
“Ngày 30 tháng sau, sao thế, cậu muốn tổ chức cho tôi à?” Tống Kim Hành cong môi cười, nhưng trong mắt không có chút vui vẻ nào.
Tôi cúi đầu, chỉnh lại nếp áo, không lên tiếng.
Tiền công làm bạn học kèm của tôi đều vào tài khoản của cậu tôi, bản thân tôi vẫn là một kẻ nghèo kiết xác.
Nói gì đến tổ chức sinh nhật cho thiếu gia, ngay cả quà cũng không có tiền mua.
Tống Kim Hành không truy hỏi sự lúng túng của tôi, trái lại hiếm hoi đề nghị ra ngoài chơi.
Ngồi trong xe nhìn cánh cổng biệt thự dần xa qua gương chiếu hậu.
Tôi bỗng có cảm giác như được mãn hạn tù.
Chắc là do ở trong nhà quá lâu.
Xe dừng lại, tôi định xuống lấy xe lăn cho Tống Kim Hành.
Cậu ấy nghiêng đầu, giọng điệu nhàn nhạt:
“Không cần đâu, cậu đi đi, tôi ngồi đây đợi.”
Nói xong, cậu ấy bỗng hào phóng chuyển khoản cho tôi một số tiền.
Rồi lại giống như phụ huynh dặn dò giờ giới nghiêm của con nít: “Nhớ về trước năm giờ.”
Tôi quay đầu nhìn mấy lần, bóng dáng Tống Kim Hành chìm trong bóng tối trong xe, không nhìn rõ được.
Mặt trời mọc đằng Tây à? Hôm nay Tống Kim Hành đột nhiên tốt với tôi như vậy.
Tôi lắc lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ hỗn loạn.
Trước mắt cứ đi dạo đã, khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến.
Bước chân thong dong, bất giác tôi đi tới một sân bóng cũ ngoài trời.
Vài thanh niên đang chơi bóng, thấy tôi đứng xem hồi lâu, liền gọi với:
“Này anh bạn, biết chơi bóng không? Vào làm trận đi!”
09
Quả bóng rổ đập xuống đất, nảy trở lại lòng bàn tay tôi.
Những bước nhảy linh hoạt và mồ hôi vận động kéo tôi trở về những ngày còn chưa chuyển vào biệt thự của Tống Kim Hành.
Cuộc sống bên cạnh cậu ấy xa hoa, sung túc, nhưng lòng tôi lại chẳng có điểm tựa.
Những cảm xúc bị đè nén suốt mấy tháng qua, tôi mượn trận bóng này để giải tỏa hoàn toàn.
Hoàn toàn quên mất thời gian.
Cho đến khi ánh hoàng hôn màu cam trải dài khắp bầu trời.
Một nam sinh cùng chơi bóng khoác vai tôi, thở hổn hển giơ ngón cái:
“Anh bạn, kỹ thuật cậu không tệ đâu! Thêm WeChat đi, sau này hẹn đánh bóng nhé?”
Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên, điện thoại trong túi quần tôi bắt đầu rung.
Người gọi: [Tiểu Tài Thần, Đại Phật Gia].
Tôi nuốt nước bọt, liếc nhìn đồng hồ.
Đã 5 giờ 30 phút rồi.
Tống Kim Hành bảo tôi về tìm cậu ấy trước 5 giờ.
Tôi buông tay, chùi mồ hôi trong lòng bàn tay lên đường may quần.
Sao lại có chút không dám bắt máy thế này?
Nhạc chuông không kéo dài lâu, chỉ mười giây rồi tắt.
Rất nhanh, cuộc gọi thứ hai lại đến.
Tôi vẫn còn đang nghĩ cách viện lý do thoái thác.
Đối phương gọi lần thứ ba.
“Điện thoại giục gắt thế? Bạn gái kiểm tra cậu à?” Nam sinh bên cạnh trêu ghẹo.
Tôi mím môi, cười không nổi.
Quá tam ba bận, lần này tôi buộc phải nghe máy.
Không thể để Tống Kim Hành biết tôi mải chơi bóng mà quên giờ được, nếu không sau này chắc khó mà có cơ hội ra ngoài nữa.
Tôi ổn định lại hơi thở dồn dập sau khi vận động, nhấn nút nghe máy.
“Xin lỗi, thiếu gia.
“Tôi đi bộ mệt quá, ngồi nghỉ ở công viên, ai ngờ lại ngủ quên trên ghế dài, quên mất thời gian.
“Bây giờ tôi về ngay, cậu đừng giậ—”
Chữ cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng.
Bởi vì, ngay khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên—

