Chỉ là… nhìn thì ra dáng quân tử, trong lòng ta lại thầm bĩu môi: Hừ, đúng là cầm thú mặc áo người. Mà không, cầm thú thuần chủng.
Mới hạ triều, ta liền bị người chặn lại trong điện. Ta còn chưa kịp phản ứng, đã thấy sắc mặt Vân Triệt chẳng tốt chút nào.
Ta có hơi chột dạ, thấp giọng hỏi: “Vân Triệt, ngươi làm gì vậy?”
Hắn nhìn ta, ngữ khí có chút dè dặt:
“Người tối hôm qua… là ngươi sao?”
“Người gì cơ?”
Thì ra hắn không nhớ gì cả. Vậy càng hay… Ta nhướng mày, có chút lười nhác:
“Chẳng lẽ Vân tướng lại trêu ghẹo khuê nữ nhà ai, rồi bị người ta chán ghét bỏ chạy?”
Thấy ta giả vờ hồ đồ, hắn chẳng nói chẳng rằng liền kéo cổ áo ta xuống.
Vết hôn chi chít hiện rõ khiến ánh mắt hắn sâu thêm mấy phần, nhưng đồng thời lại nhẹ nhõm thấy rõ.
Hắn nắm lấy cổ áo ta:
“Sao không nhận?”
Nhận để làm gì? Chuyện này có vẻ vang lắm sao?
Ta quay mặt đi:
“Nói trước nhé, là ngươi chủ động, ta không chịu trách nhiệm.”
Thấy sắc mặt hắn trầm xuống, ta bổ sung thêm một câu:
“Ta cũng chẳng nói cho ngươi biết mối hôn sự kia là ai đâu, yên tâm, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Dù ta cũng là lần đầu tiên, nhưng không hiểu sao chính bản thân ta cũng cảm thấy…
Cao lãnh như hắn bị ta lăn giường xong, hình như là hắn thiệt hơn? Nên giờ mới tới đòi công đạo?
Vân Triệt bất ngờ cởi áo ngay trước mặt ta, khiến ta nheo mắt lại.
Không phải là quân tử không cởi áo nơi công cộng sao?
Tên này chẳng lẽ ngủ với ta xong, đầu óc cũng lộn xộn luôn rồi?
Nhưng thực tế chứng minh, là ta suy nghĩ nhiều rồi.
Hắn chỉ tháo ra miếng ngọc duy nhất treo ở thắt lưng áo trong.
Ngọc kim khảm ngọc sáng bóng treo trên người hắn, quả thực… trông khá tục.
Ta kinh hãi:
“Vân Triệt, ngươi còn trộm ngọc của ta à?”
Hắn cuối cùng cũng không kiềm được mà thấp giọng khàn khàn:
“Đây là của ta.”
Ta nhìn kỹ lại, quả nhiên không giống hệt miếng của ta — ở giữa có khắc hình trăng.
Chỉ là chất ngọc gần như y hệt, giống như được cắt ra từ cùng một khối.
Vân Triệt cuối cùng cũng lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Trước khi ta ra đời, mẫu thân đã định một mối hôn sự, dùng ngọc làm tín vật. Nhưng không ngờ… đối phương lại là nam tử như ta. Nay đã giả thành thật, lại đều có điều muốn, vậy thì làm cho rõ ràng, thế nào?”
Ta im lặng một hồi, bắt được trọng điểm:
“Ý ngươi là… ngươi muốn ta chịu trách nhiệm?”
Thấy hắn không đáp, ta bỗng nghi ngờ:
“Vân Triệt, chẳng lẽ… ngươi thích ta?”
Hàng mi hắn run nhẹ:
“Ừ, thích.”
Không ngờ hắn lại thừa nhận thẳng thừng như vậy, khiến ta hơi sững người.
Bấy lâu nay ta ngao du chốn hoa lệ, chuyện tình cảm luôn nhẹ nhàng, thoải mái, chẳng vương chút bụi.
Chỉ là lần này… ta bỗng không biết nên trả lời ra sao.
Khi Vân Triệt áp sát, ta cảm giác rõ ràng nhịp tim mình đập nhanh hơn vài nhịp.
Ngay lúc ta còn đang lúng túng, quân báo từ ngoài truyền tới:
“Trưởng công chúa và Hầu gia đã về tới ngoại thành!”
Ta giật mình, đẩy hắn ra:
“Phụ mẫu ta trở về rồi.”
Vân Triệt bất chợt giữ lấy tay ta:
“Ngươi để tâm tới Trưởng công chúa và Hầu gia lắm sao?”
Câu hỏi này có phần lạ lẫm, ta chau mày.
“Tất nhiên. Họ là người đối với ta tốt nhất trên đời.”
Rời khỏi phủ Vân Triệt, tâm trạng rối bời của ta cũng nhẹ nhàng đôi chút.
Không ngờ vừa rẽ vào tiểu đạo lại gặp Tam công chúa đang đi về phía ta.
Không còn chỗ nào để trốn, ta nhíu mày, hơi mất kiên nhẫn:
“Công chúa có chuyện gì?”
“Tùng ca ca … ly rượu tối qua…”
Ta hơi nghi hoặc ngẩng đầu:
“Rượu gì cơ?”
Tam công chúa lo lắng xoắn khăn tay, không dám nhìn thẳng ta:
“Không… không có gì đâu… Chỉ là rượu mai do ta tự tay ủ, vốn định mời ca ca uống thử. Ca ca… là huynh uống ly rượu đó sao?”
Trong lòng ta mơ hồ đoán được, ngón tay khẽ lướt qua miếng ngọc bên trong tay áo, lơ đễnh.
“Sao? Muội rất hy vọng người uống là ta à?”
Ánh mắt nàng lập tức trở nên hoảng loạn.
“Không… không có. Nếu huynh không uống, vậy là tốt rồi.”
Ta cười nhạt trong lòng, ngoài mặt lại không biểu hiện gì.
“Tam muội, rượu mai dù có ngon cũng tổn thân, vẫn nên uống ít thôi.”
08
Ta lén lút rời kinh thành sớm hơn, ra ngoài thành đón cha mẹ.
Ta và phụ thân đã hơn mười năm chưa từng gặp lại, lúc này ông hẳn là sẽ không nhận ra ta đâu.
Nếu ta bất ngờ nhảy ra, chưa biết chừng sẽ dọa ông một trận hú vía.
Từ xa, ta đã thấy đoàn quân Nam An và người đứng đầu là một vị lão nhân hiền hậu ôn hòa.
Là cha! Ta không nhịn được vẫy tay: “Cha!”
Ta vừa định lớn tiếng gọi thì—biến cố đột ngột xảy ra.
Ta rõ ràng thấy một mũi tên rời cung từ phía sau, xuyên thẳng qua ngực cha ta.
Cha ta lảo đảo trên lưng ngựa, cúi đầu khó khăn nhìn thấy đuôi tên cắm trên ngực mình.
Sau đó phun ra một ngụm máu, từ lưng ngựa ngã xuống, rơi mạnh xuống đất.
Cũng chính lúc đó, ta nhìn rõ kẻ bắn tên phía sau cha.
Áo bào trắng lạnh lẽo đến tột cùng, theo gió nhẹ nhàng tung bay.

