Gương mặt như vậy, lại không biết thức thời, thật chẳng thú vị gì.
Khi ta còn đang mải ngắm, Tam công chúa đã đi lên trước mặt hoàng đế:
“Phụ hoàng, nhi thần có một việc xin tấu.”
Hoàng đế hòa nhã:
“Nguyệt nhi cứ nói.”
Ta lập tức đứng dậy, ngồi xuống ngay cạnh Vân Triệt.
Vân Triệt không ngờ ta sẽ nhào thẳng vào lòng hắn, mắt mở to kinh ngạc, định lên tiếng.
Ta liền giơ hai ngón tay kéo tay áo hắn, nhỏ giọng tỏ vẻ đáng thương:
“Giúp ta một lần thôi, Vân tướng.”
Vân Triệt ngẩng đầu, thấy công chúa và hoàng đế đang ở trên đài hát tuồng, cũng đại khái đoán được chuyện gì.
Hắn khẽ hừ một tiếng, chẳng biểu lộ gì, chậm rãi nâng ly trà lên định uống.
Không ngờ Tam công chúa lại vẫn kiên quyết lên tiếng, nhưng lần này giọng run run:
“Nhi thần thỉnh phụ hoàng ban…”
Chưa kịp nói xong, ta đã thuận thế đè Vân Triệt xuống.
Mắt hắn mở to: “Ngươi…”
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của hắn, ta chầm chậm cúi đầu.
Đặt môi ta lên miệng ly trà trong tay hắn, đôi môi điểm son chạm vào miệng ly để lại một dấu hồng nhạt.
Ta rõ ràng thấy yết hầu của Vân Triệt khẽ rung.
Nhìn từ xa, ta và hắn như thể đang hôn nhau.
Ánh nhìn tứ phía như kim châm vào lưng, nhưng ta chẳng còn để tâm nữa.
Phía sau, Tam công chúa nghẹn lời, giận dữ giũ tay áo bỏ đi.
Mấy cung nữ vội vàng đuổi theo:
“Công chúa! Công chúa…”
Khi hồi thần lại, Vân Triệt nghiêng đầu liếc nhìn ta một cái, ánh mắt như gió rét đầu đông.
Với cái tính sạch sẽ đến cố chấp của hắn, ta nghĩ thể nào cũng bị hắn làm mất mặt giữa chốn đông người, ta thậm chí còn chuẩn bị lăn ra làm trò, vờ như ôm mối si tình không thành.
Quả nhiên, hắn đầy vẻ chán ghét đặt ly trà xuống, đẩy ta ra.
Nhưng bất ngờ thay, hắn chỉ lặng lẽ cầm lấy chén trà mới trên bàn ta, uống một ngụm.
Hơi thở quấn quýt, tay ta và hắn vô tình chạm nhau, tư thế giống như đang uống rượu giao bôi.
Kỳ lạ quá… đáng lẽ không nên như vậy.
Lòng ta bất chợt gợn sóng, có phần lúng túng đứng dậy trở về chỗ.
Không ngờ vừa xoay người liền đụng phải một cung nữ bưng rượu.
Cung nữ lập tức hoảng loạn, khay rượu cũng suýt rơi:
“Thế tử gia, là lỗi của nô tỳ, xin Thế tử gia trách phạt!”
Rượu đổ lên người ta, cả bộ y phục đều hỏng.
Ta khẽ nhíu mày:
“Trong cung có chỗ nào để thay y phục không?”
Cung nữ cúi đầu đáp:
“Trong cung có Hoa Thanh Trì, nô tỳ có thể dẫn đường cho Thế tử gia đi tắm gội.”
06
Nước suối ở Hoa Thanh Trì vẫn còn ấm, ta ngâm mình hơn nửa người vào trong, làn da mềm mịn do được dưỡng bằng son phấn và hương hoa của nữ nhân cũng loang loáng nước, dưới ánh trăng phản chiếu ra từng đốm ngọc sáng long lanh.
Đúng lúc đó, ta bắt gặp một đôi mắt đỏ hồng thanh lạnh, cùng một bóng áo trắng quá đỗi quen thuộc — là hắn, Vân Triệt.
Hắn đứng bên bờ suối, trên người phảng phất mùi rượu mai nhè nhẹ, ánh mắt không hề tránh né mà cứ thế rơi trên làn da trần của ta, hai gò má cũng nhiễm lên sắc đỏ kỳ lạ.
Vân Triệt… nhìn không giống bình thường.
Ta còn chưa kịp hiểu vì sao tên cổ hủ chưa từng uống rượu như hắn lại mang hơi men xuất hiện ở đây, thì đôi môi lạnh lẽo kia đã chặn lên môi ta, mùi rượu mai thanh mát xộc thẳng vào đầu lưỡi, không cho ta chút kháng cự nào.
Khi phản ứng kịp, ta liền đẩy hắn ra.
“Vân Triệt, ngươi điên rồi à?”
Hắn nhíu mày, có vẻ như bị ta làm ồn quá, liền đưa tay nhét vào miệng ta, hơi thở dồn dập:
“Ngoan một chút, đừng không nghe lời.”
Ta “ưm ưm” không phát ra nổi tiếng nào, đành giơ chân đá thẳng vào hạ bộ hắn, không ngờ hắn chẳng buồn phân trần, trực tiếp bắt chéo tay ta ra sau, ép sát vào vách đá cạnh Hoa Thanh Trì.
Lực hắn lớn đến nỗi ta hoàn toàn không phản kháng nổi.
Hơi thở lành lạnh của hắn phả bên tai, tựa như dã thú ngửi được mùi con mồi, khiến toàn thân ta căng cứng.
Loáng thoáng, ta nghe có người gọi mình:
“Tiểu hầu gia? Tiểu hầu gia?”
Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần. Có lẽ biết ở đây không tiện làm loạn, sợ có kẻ dòm ngó vật thuộc về mình, Vân Triệt cau mày suy nghĩ trong giây lát, rồi trực tiếp nhấn ta xuống dưới làn nước nóng.
Dù là người có tu dưỡng tốt đến mấy, lúc này ta cũng nhịn không nổi nữa mà chửi thề:
“Vân Triệt, ngươi mẹ nó… Ực ực…”
Mãi đến khi tiếng bước chân rời xa, hắn mới vớt ta lên khỏi mặt nước.
“Vân Triệt, ngươi…”
Ngay trên phiến đá ở Hoa Thanh Trì, dưới ánh trăng, hắn ôm lấy eo ta, ngón tay khẽ lướt qua môi:
“Môi bị cắn rách rồi, tội nghiệp quá.”
Ta trừng lớn mắt không thể tin được, nhìn thấy trong mắt hắn dần dâng lên màn sương mơ hồ của men rượu.
Hắn có biết mình đang nói gì không?
Đây không phải là vị thanh lưu quân tử xưa nay vẫn cao cao tại thượng ư? Mấy lời như vậy mà cũng thốt ra được?
Ta vùng vẫy, nước ấm bắn tung toé, nhưng vô ích.
Hắn ngồi lên hai chân ta, ghé sát bên tai, không ngừng lặp lại:
“Ngoan một chút…”
Rồi giọng hắn trầm xuống, mơ hồ không rõ:
“A Tùng…”
07
Sáng hôm sau, vào triều, Vân Triệt áo mũ chỉnh tề, không một nếp nhăn.
Lưng hắn thẳng tắp, áo choàng ôm sát vóc người, che đi hoàn toàn dấu vết đỏ trên cổ mà ta để lại tối qua.

