Vân Triệt liếc ta một cái:

“Ngươi rảnh lắm sao?”

Quốc sư nghe xong, trầm ngâm một lát rồi đáp:

“Bát tự này, có mệnh làm quốc mẫu.”

Vân Triệt: “…”

“Quốc mẫu sao?”

Ta trêu ghẹo nhìn hắn.

Còn Vân Triệt thì tức đến không nói nên lời.

“Chỉ sợ làm Quốc sư thất vọng rồi. Bát tự này thực ra là của một nam nhân, sao có thể là mệnh quốc mẫu được? Xem ra Quốc sư ngài tính không chuẩn rồi.”

Quốc sư cũng không giận, chỉ thản nhiên đáp:

“Có vẻ là tại hạ học nghệ chưa tinh.”

Lúc này, một tiểu cung nữ đang lấm lét nhìn quanh, thấy ta liền chạy đến hành lễ gấp:

“Tiểu hầu gia, công chúa nhà ta cho mời ngài.”

Sau khi ta rời đi, Vân Triệt mím môi hỏi Quốc sư:

“Tiểu hầu gia tướng mạo thế nào?”

Quốc sư nhìn theo bóng lưng ta rời đi, trầm ổn đáp:

“Tại hạ thấy tiểu hầu gia trời sinh phong lưu, mắt không có thần, ban ngày lười biếng, ban đêm ngủ say, hợp nhất là… làm hôn quân.”

Ánh mắt Vân Triệt khẽ dao động, nhưng rất nhanh lại lặng yên.

Lúc ngẩng đầu, vẫn là một mảnh băng giá.

“Quốc sư thất ngôn rồi. Thái tử vẫn còn, hoàng tộc chi hệ đông đúc, sao lại có chuyện quân vương đến từ họ ngoại?”

Quốc sư chỉ mỉm cười:

“Là tại hạ lỡ lời.”

04

Ta gặp được Tam công chúa trong sân, liền khách khí chắp tay:

“Tam công chúa.”

“Giang ca ca!” — ánh mắt Tam công chúa sáng lên khi thấy ta, “Giang ca ca đã gặp phụ hoàng rồi sao?”

Ta ung dung ngồi xuống: “Gặp rồi, hoàng thượng bảo ta cút.”

Tam công chúa có phần ngượng ngùng, đưa tay khẽ gãi mũi:

“Phụ hoàng cũng là đặt kỳ vọng vào huynh thôi. Giang ca ca, phụ hoàng đã nhắc đến hôn sự giữa huynh và muội…”

Ta cắt ngang lời nàng: “Tam công chúa, thật ra ta…”

Đến lúc này, ta mới nhận ra lời định nói ra thật quá xấu hổ, nhưng đã mở lời thì chỉ có thể cắn răng mà tiếp tục:

“Thật ra ta đã ái mộ Tướng quân Vân từ lâu. Sự phong lưu của ta xưa nay chỉ là để che đậy tính đoạn tụ trong lòng, thực sự không xứng với công chúa.”

Biểu cảm của Tam công chúa thoáng chốc nứt vỡ, nhưng nàng lại gắng sức lắc đầu, như thể đang cố gắng thuyết phục chính mình:

“Giang ca ca, sao lại thế? Chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, muội hiểu huynh là người thế nào mà. Còn tên Vân Triệt đó chỉ là tiếng tốt ngoài mặt, ai biết sau lưng hắn nhơ bẩn ra sao. Người bước chân vào chốn quan trường, có ai thật sự trong sạch đâu? Huống hồ là…”

Chẳng rõ vì sao, ta lại nhíu mày khi nghe những lời này.

“Tam công chúa, thần xin cáo lui.”

Ta nhẹ nhàng cắt lời nàng, rồi ngay cả phép tắc bề ngoài cũng lười giữ, xoay người rời đi.

Ta đi rất vội.

Tự nhiên, cũng không nhìn thấy móng tay của Tam công chúa đã cắm sâu vào lòng bàn tay.

Tên tiểu đồng đi theo ta thấy ta ra khỏi cung, lập tức chạy đến hỏi:

“Thế tử gia, giờ ta hồi phủ chứ?”

Ta nháy mắt tinh quái:

“Chưa, còn một việc chưa làm.”

Khi ta từ xà nhà của phủ Tướng quân nhảy xuống, thì Vân Triệt đang ngồi viết công văn.

Phản ứng của hắn cực nhanh, lập tức rút kiếm ra, “choang” một tiếng chạm phải kiếm bên hông ta.

Chính trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra gương mặt ta, sắc mặt có chút biến đổi.

Ngay lúc hắn phân tâm, ta lười nhác đưa kiếm kề vào huyệt mệnh môn của hắn:

“Đừng nhúc nhích.”

Sau đó, tay ta đưa vào trong áo bào trắng của hắn, làn da tiếp xúc khiến lưng hắn trong khoảnh khắc cứng đờ.

“Ngươi làm gì? Ta…”

Ta cười khẽ, kéo sợi đai áo hắn xuống, rồi tay trượt dọc theo eo hắn, tìm lại miếng ngọc bội của mình:

“Đa tạ Vân tướng quân đã bảo quản giúp.”

Thấy sắc đỏ mơ hồ lướt qua vành tai Vân Triệt, ta khẽ cười, thổi nhẹ ngọc bội trong tay, rồi cẩn thận buộc lại bên hông mình.

Vân Triệt lúc này mới đứng dậy, áo trắng vốn thanh quý chỉnh tề nay đã xộc xệch, còn vương mùi hương tục khí.

Sắc mặt hắn lạnh lại.

Nhưng chỉ nhíu mày, không nói gì thêm.

Lấy lại được ngọc bội, tất nhiên ta định quay về phủ.

Không ngờ Vân Triệt lại đột nhiên lên tiếng sau lưng ta:

“Đã là trưởng tử của Trưởng công chúa và Giang hầu, sao có thể buông thả bản thân, đắm mình trong tửu sắc? Có võ nghệ, vì sao không ra làm quan, không vì quốc báo ân?”

Ta sững lại, ánh mắt dần trở nên lãnh đạm:

“Hừ, Vân tướng quân quả nhiên là thần tử thanh liêm.”

Ta xoay người, nhìn thẳng hắn.

“Vân Triệt, chỉ những kẻ trên quan trường như ngươi, thuận buồm xuôi gió, mới cho rằng mọi sự trên đời đều dễ dàng có được.”

Trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, ta quay lưng rời đi, chỉ để lại bóng lưng tiêu sái mà phóng khoáng.

Nhưng trong bóng lưng ấy, có vài phần cay đắng lẫn ngọt ngào — chỉ mình ta hiểu được.

05

Tết Trung Thu, ta tất nhiên vào cung dự yến.

Dù đã từ chối hôn sự với công chúa, nhưng với tính khí của Tam công chúa, sao có thể dễ dàng buông tha.

Dạ yến Trung Thu, chính là thời cơ không thể tốt hơn.

Lúc ta còn đang suy nghĩ làm cách nào ứng phó, ánh mắt liền bắt gặp Vân Triệt đang ngồi ở một góc.

Hắn quỳ ngồi trên đệm, vẻ mặt lãnh đạm, như thể thế gian phong nguyệt chẳng liên quan đến hắn.

Scroll Up