Lần thứ bảy rồi à? Người này nhớ kỹ ghê.

Ta âm thầm quay mặt đi, chẳng hiểu sao thấy hơi chột dạ.

Nhưng mà… đến phủ tướng là chuyện không đời nào xảy ra.

Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Triệt đem miếng ngọc yêu quý của ta đi, xem như tang vật.

03

Lúc ta vào cung yết kiến hoàng thượng, còn chưa kịp bước vào phòng đã bị ném thẳng vào mặt một quyển tấu chương.

Lực đạo ném không nặng không nhẹ, vừa đủ khiến ta giật mình.

Hiểu rõ tính tình của hoàng thượng, ta lập tức lò dò bước vào, nịnh nọt:

“Hoàng thượng cữu cữu…”

Vào đến ngự thư phòng, ta mới phát hiện không chỉ có mình hoàng thượng, mà còn có cả cái tên đáng ghét Vân Triệt kia đang đứng hầu một bên. Ta chỉ cần nghĩ một chút là đã đoán được vì sao hoàng thượng nổi giận.

Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng:

“Ngươi còn biết Trẫm là cữu cữu của ngươi sao?

“Không thượng triều thì thôi, thi hội tao nhã lại chưa từng vắng mặt. Giờ còn dám ném ngọc chiêu thân? Đồ không ra thể thống gì, có chút nào giống con cháu thế gia không?”

Ta lập tức tiến lên, nũng nịu rót trà cho người.

“Hoàng thượng cữu cữu, thần biết lỗi rồi.”

“Ngươi cứ đứng đó, đừng động đậy.”

Hoàng thượng sợ ta lại dùng tuyệt chiêu nũng nịu xin tha nên vội ngăn lại, trầm giọng nói:

“Chuyện hôn sự của ngươi, Trẫm đã có sắp đặt. Trẫm đã viết thư gửi đến biên cương báo cho phụ mẫu ngươi biết, nhân dịp họ hồi kinh bẩm báo, Trẫm sẽ gả Tam công chúa cho ngươi, chọn ngày lành tháng tốt thành hôn.”

Tam công chúa được hoàng thượng sủng ái, tính tình nổi tiếng kiêu căng ngang ngược, đánh đập hạ nhân là chuyện thường ngày.

Người trong cung ai nấy đều sợ nàng, ta thì càng không muốn rước tổ tông ấy về thờ.

Ta lập tức quỳ xuống, đám ngọc bội đeo bên hông leng keng rung động.

“Thần được thánh ân, nhưng xin thứ tội thần không thể tuân mệnh.”

Chuyện công chúa xuất giá liên quan đến thể diện hoàng thất.

Ta trực tiếp cự tuyệt, chẳng khác nào tạt nước vào mặt hoàng gia.

Quả nhiên, sắc mặt hoàng thượng trầm xuống:

“Tại sao?”

Trong đầu ta xoay chuyển nhanh chóng, ánh mắt lại đúng lúc rơi xuống người Vân Triệt đang tựa tường nhàn nhã xem kịch.

Ta khẽ nhếch môi, không để lộ tâm tư.

Rồi xoay người hướng về phía hoàng thượng, cung tay cúi người:

“Bởi vì thần đã thầm mến Vân tướng từ lâu, lòng đã quyết không lấy ai khác ngoài Vân tướng, nên không dám làm lỡ lầm công chúa. Xin bệ hạ thành toàn.”

Vân Triệt vốn đang bình thản xem trò vui, biểu cảm lập tức cứng đờ.

Không khí lặng đi trong chớp mắt.

Hoàng thượng phản ứng lại, liền cầm tấu chương thái giám vừa nhặt lên ném tiếp vào ta:

“Ngươi hồ nháo! Cút về phủ đóng cửa suy nghĩ lại đi, đừng có lượn lờ trước mặt Trẫm nữa! Đồ chẳng nên thân!”

Ta le lưỡi:

“Thần đã nói mà, không thượng triều là đúng rồi.”

Hoàng thượng giận quá ném thêm mấy quyển tấu nữa vào ta.

“Ngươi còn lý lẽ nữa phải không?”

May mà ta né nhanh, mấy quyển ấy đều bay hết vào người Vân Triệt.

Thấy tình hình không ổn, ta nhanh chân chuồn mất:

“Thần cáo lui.”

04

Vân Triệt cũng bị đuổi ra cùng ta.

Thấy ta, hắn nghiến răng nghiến lợi:

“Hủy hoại thanh danh người khác, thật vô sỉ đến cực điểm.”

Ta lấy làm lạ, thanh danh của ta ta hủy, liên quan gì tới hắn?

Chẳng lẽ hắn còn sợ sự phong lưu của ta sẽ phá hoại cái danh thanh liêm của hắn? Vậy thì quá xem thường người ta rồi đó.

“Dù sao Vân tướng ngươi cũng chưa đính hôn, không bị tiểu thư nào ghen tuông. Xét cho cùng thì là bản hầu bị thiệt mới đúng.”

Vân Triệt phản xạ theo bản năng:

“Ai nói ta chưa đính hôn, ta…”

“Tiểu thư nhà nào thế? Sao ta lại không biết?”

Ta hơi khựng lại. Ta lớn lên ở kinh thành.

Chuyện phong hoa tuyết nguyệt gì mà ta chưa nghe qua, nhưng chưa từng nghe Vân Triệt đính hôn với ai cả.

Nhưng mà cũng dễ đoán, dù sao thì hắn cũng giữ mình nghiêm khắc, bên cạnh nữ nhân chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Ta nhìn sắc mặt Vân Triệt:

“Ta biết rồi… Là quận chúa tỷ tỷ phải không?”

Vân Triệt phủ nhận:

“Không phải.”

Ánh mắt hắn chợt ảm đạm, như thể kỳ vọng gì đó vừa tan biến.

Ta thì chẳng để ý mấy.

Chỉ là đầu óc xoay chuyển, nghĩ bụng: Vân Triệt có hôn ước chẳng phải lại bị ta nắm thêm một điểm yếu nữa sao?

Thế là ta trơ trẽn khoác tay lên vai hắn, cười cợt:

“Muốn ta không phá thanh danh của ngươi cũng được. Trừ phi, ngươi gọi ta một tiếng ‘ca ca’ nghe xem?”

Vân Triệt mặt xanh mét:

“Giang Tùng, ngươi bị bệnh à?”

Ta cười nhăn nhở bắt lời:

“Sao Vân tướng biết, bệnh của ta chính là… tương tư ngài đấy.”

Vân Triệt cười lạnh:

“Thật đáng tiếc, ta còn tưởng là bệnh phong tình đấy.”

Khi ta còn đang định trêu chọc tiếp thì một giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh:

“Tiểu hầu gia, Vân tướng.”

Ta quay đầu nhìn, thấy đại nhân Quốc sư đang đứng ngoài điện.

Ông chắp tay hành lễ với ta và Vân Triệt:

“Lần trước tiểu hầu gia có nhờ tại hạ đoán mệnh quý nhân. Hôm nay có thời gian, mong tiểu hầu gia cho tại hạ biết bát tự của quý nhân ấy để tiện bấm quẻ.”

Vốn ta định nhờ xem mệnh muội muội ta, nhưng nhìn thấy Vân Triệt vẫn giữ bộ dáng thanh cao cấm dục, ta xoay chuyển ý nghĩ, liền tiện miệng đọc ra bát tự của Vân Triệt.

“Quốc sư thấy, bát tự người này mệnh ra sao?”

Scroll Up