06
Nhưng cuối cùng Quý Vô Ngu vẫn tức giận.
Khi tôi xem một tập phim truyền hình Phiền Não Tuổi Thanh Xuân, nữ chính quen một người bạn mới, trưa nào cũng ăn cơm với người bạn đó.
Bạn thân của nữ chính vì thế mà tức giận, đòi tuyệt giao với cô ấy.
Tôi chợt lóe lên ý tưởng, đắc ý chống nạnh nói với Quý Vô Ngu:
“Tôi sẽ mua thêm một người hầu về! Để cậu ta chơi với tôi!”
Thật ra tôi chỉ thuận miệng nói vậy, nói xong liền quên.
Nhưng Quý Vô Ngu lại giận rất lớn.
Anh không thèm để ý tới tôi.
Đôi mắt xanh trông lạnh lùng vô cùng.
Tôi cũng tức, không tìm anh nữa.
Trước kia mỗi khi tôi giận, Quý Vô Ngu đều tới dỗ.
Lần này hai chúng tôi chẳng ai chịu để ý ai.
Thật ra tôi hoàn toàn có thể ép Quý Vô Ngu cúi đầu, nhưng tôi không muốn làm vậy, càng không muốn mách cha mẹ.
Cứ thế chiến tranh lạnh mấy ngày, cuối cùng tôi chịu không nổi trước, khóc lóc tìm Quý Vô Ngu làm hòa.
“Hu hu hu, tôi lừa cậu thôi, tôi mới không mua người hầu mới…”
“Đồ lừa đảo, cậu từng nói sẽ không tức giận với tôi mà hu hu hu…”
Quý Vô Ngu thờ ơ nhìn tôi khóc, giọng lạnh nhạt.
“Vậy sau này thiếu gia còn có người hầu nào giống tôi nữa không?”
“……”
“Không… không có…”
“Được.”
“Chỉ cần thiếu gia không vứt bỏ tôi, tôi sẽ không giận.”
Anh không giận nữa nhưng tôi lại giận.
Tôi khóc mà anh cũng không tới dỗ.
Thế là tôi cố tình kiếm chuyện.
“Cậu phải làm chó con cho tôi thì tôi mới không vứt cậu!”
“Ừ.”
“Làm chó của thiếu gia cả đời.”
……
Về sau tôi thường nghĩ, tại sao Quý Vô Ngu lại chịu làm chó cho tôi cả đời?
Rõ ràng anh có thể đứng trên vạn người.
Có thể trở thành thần thoại trong giới kinh doanh.
Có thể trở thành ông lớn chẳng ai dám chọc vào.
Cho đến một ngày tôi hỏi, anh mới cười nói:
“Bởi vì chỉ khi làm chó, tôi mới có thể ở gần em như vậy.”
“Làm người phải tuân thủ quy tắc.”
“Làm chó thì có thể nằm lì bên chân em, không chịu đi.”
“Bảo bối, em là người duy nhất khiến tôi tự nguyện cúi đầu.”
Mặt tôi đỏ bừng.
“…Dẻo miệng!”
07
Sau lần tức giận ấy, cảm xúc và biểu cảm của Quý Vô Ngu càng ngày càng lộ rõ.
Nhưng sự sinh động ấy chỉ xuất hiện khi anh ở riêng với tôi.
Nếu nói Quý Vô Ngu trước kia là một con búp bê tóc vàng lai Tây yên tĩnh.
Vậy bây giờ, anh giống như ánh sáng nhảy múa trên mặt biển.
Quý Vô Ngu nắm chân tôi mang giày, nửa quỳ dưới đất.
“Cậu ngồi đi, quỳ thế không thoải mái đâu.”
“Không sao, thế này tiện hơn.”
Sau khi đến nhà họ Giang, có lẽ vì được ăn uống đầy đủ, anh lớn nhanh vô cùng.
Ngay cả quỳ xuống trông cũng rất cao.
Tôi đung đưa chân, không cho anh mang giày.
Quý Vô Ngu bắt mấy lần đều không được, bất đắc dĩ bật cười.
“Quý Vô Ngu! Vừa rồi cậu cười đấy!”
“Ừ.”
08
Sau khi tốt nghiệp đại học, nhờ vô số chứng chỉ, bằng khen cùng năng lực quản lý xuất sắc, Quý Vô Ngu trở thành quản sự nhỏ của nhà họ Giang.
Từng bước giành được lòng tin của cha tôi, cuối cùng ngồi lên vị trí đại quản gia nhà họ Giang.
Anh ngày càng bình tĩnh, sáng suốt.
Ngay từ thời đại học đã tích lũy được không ít tài sản và quan hệ.
Sau khi tốt nghiệp càng thể hiện tài năng, giúp cha giải quyết vấn đề đau đầu nhiều năm, khiến tài sản nhà họ Giang trực tiếp tăng gấp đôi.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, chẳng ai còn dám coi Quý Vô Ngu là người hầu nhà họ Giang.
Ai cũng kính trọng, thậm chí nịnh nọt anh.
Vô số người muốn đào anh khỏi nhà họ Giang.
Ngay cả cha cũng từng nói với tôi:
Phải đối xử với Quý Vô Ngu tốt hơn một chút.
Nhà họ Giang không thể thiếu Quý Vô Ngu.
Chỉ cần Quý Vô Ngu muốn, anh hoàn toàn có thể rời nhà họ Giang, rời khỏi tôi, bước đến một thế giới rộng lớn hơn.
Đáng ghét.
Sao Quý Vô Ngu lại trở nên lợi hại thế này?
Chẳng phải là chó con của tôi sao?
Sao chớp mắt một cái đã biến thành đại bàng sắp tung cánh bay đi rồi?
Người ta đều nói chó con là loài trung thành nhất.
Tôi không muốn anh đi.
Nhà họ Giang không thể thiếu Quý Vô Ngu.
Chẳng lẽ tôi thì có thể sao?
09
Nhưng tôi không nghe lời cha mà đối xử tốt hơn với Quý Vô Ngu.
Tôi có cách của riêng mình.
Nửa làm nũng nửa thăm dò giới hạn của anh.
Bất kể tôi gây ra chuyện lớn đến đâu, điều Quý Vô Ngu quan tâm đầu tiên luôn là tôi có bị thương không.
Mỗi lần như vậy, tôi đều có thể cảm nhận rõ ràng sợi dây vô hình buộc trên cổ chú chó kia…
Rất ổn định.
Rất chắc chắn.
Không thể phá vỡ.
“Quý Vô Ngu, cậu giống quả bóng bóp bóp ghê~ Tôi bóp thì nó xẹp xuống, tôi không bóp thì nó lại tròn lên. Ha ha ha, ví dụ gì kỳ cục thế…”
“Không kỳ cục. Ví dụ của thiếu gia rất chuẩn xác. Chỉ người có trải nghiệm phong phú mới nghĩ ra được phép so sánh tuyệt vời như vậy.”
“Được. Vậy tôi giẫm một phát lên giấy, cậu cũng bảo đó là danh họa đúng không?”
“Đương nhiên. Tôi sẽ đóng khung tranh của thiếu gia, ngày ngày thưởng thức.”
“…Ồ, thế mắt nhìn của cậu cũng tốt đấy.”
Cứ vài ngày lại có đại gia giới kinh doanh, danh nhân thế giới, họ hàng bạn bè hoặc người này người nọ đứng trước mặt tôi khen Quý Vô Ngu tài hoa xuất chúng, khí chất hơn người, tuổi trẻ thành đạt, ưu tú vượt trội, tương lai vô hạn…
Nghe đến mức tai tôi sắp mọc kén.
Đôi khi yên tĩnh lại, tôi cũng không nhịn được suy nghĩ:
Nhốt Quý Vô Ngu vốn thuộc về biển cả mênh mông trong một dòng sông nhỏ hẹp…
Thật sự tốt sao?
Không tốt.
10
“Quý Vô Ngu, nếu cậu thật sự muốn đi…”
“Tôi sẽ không ngăn cậu.”
“Thiếu gia, tôi sẽ không đi.”
Nhưng Quý Vô Ngu vẫn đi.
Giống như bốc hơi khỏi nhân gian, đột nhiên biến mất hai ba tuần.
Không hề có dấu hiệu báo trước…
Tôi nhốt mình trong phòng, không ăn không uống.
Ngây thơ hy vọng Quý Vô Ngu sẽ giống trước kia, đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi rồi nói:
“Đừng nhịn ăn.”
“Thiếu gia muốn ăn gì, tôi đi làm.”

