Nghèo giữa chợ đông không ai hỏi, giàu ở rừng sâu lắm kẻ tìm.

Khi tôi và Khuyết Lục Khanh khốn cùng, bọn họ chẳng hề có nửa ý muốn giúp đỡ.

Đợi bố tôi văng bọt mép nói xong, tôi đáp lại một tiếng với gương mặt không cảm xúc rồi cúp máy.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn nhắn cho Khuyết Lục Khanh một tin:

“Chuyện hợp tác với công ty nhà họ Giang, anh cân nhắc lại xem.”

“Đừng ép bọn họ vào đường cùng, mấy người anh của tôi đều phải dựa vào công ty để ăn cơm.”

Khuyết Lục Khanh trả lời tôi ngay lập tức.

“Tôi sẽ đánh giá trên nhiều phương diện, em đừng lo lắng.”

Buổi tối, Khuyết Lục Khanh có tiệc xã giao.

Tôi thui thủi một mình trong phòng vẽ.

Đang vẽ ngon lành, đạn mạc lại bắt đầu thảo luận sôi nổi.

【Công thụ chính cuối cùng cũng gặp nhau rồi.】

【Hương hoa linh lan ngọt ngào thanh khiết và hương chanh chua chát, nhắm mắt cũng biết chọn ai.】

【Á á á á, rượu vang của Lục Linh đổ lên áo Khuyết Lục Khanh rồi!】

【Hai người họ vào phòng nghỉ rồi, chuyện gì sẽ xảy ra đây, khó đoán quá nha.】

Tay cầm cọ của tôi run lên, một đường đen ngòm rạch thẳng ra ngoài.

Sự xuất hiện của Lục Linh ít nhất chứng minh rằng, lời bọn họ nói không hoàn toàn là giả.

**13**

Khuyết Lục Khanh về rất muộn.

Trên người có mùi hoa linh lan.

Tôi mở to mắt, chẳng có chút buồn ngủ nào.

Trong đầu suy nghĩ về khả năng ngày mai anh bảo tôi rời đi.

Tin tức tố cũng trở nên bồn chồn bất an.

Khuyết Lục Khanh ôm tôi như ôm một con búp bê, còn hôn lên tai tôi một cái.

“Sao thế, chưa ngủ à? Hôm nay có chuyện gì xảy ra sao?”

“Không, mọi thứ rất tốt.”

“Em có vẻ bất an, có gì muốn hỏi tôi không?”

“Không có.”

Khuyết Lục Khanh nhéo một cái đầy tính trừng phạt vào phần thịt mềm bên eo tôi.

“Giang Nịnh, em muốn hỏi gì cũng được.”

Tôi cắn môi, lúc buông ra mới rụt rè hỏi anh:

“Trên người anh là tin tức tố của ai vậy?”

Khuyết Lục Khanh: “Con trai của đối tác, một Omega có mùi hoa linh lan.”

“Kỳ phát tình của cậu ấy đột nhiên ập đến, tôi đưa cậu ấy vào phòng nghỉ, chờ người khác tới đón.”

“Chắc là không cẩn thận bị dính một chút lên người.”

Tôi không nói tiếng nào.

Anh không giải thích cũng chẳng sao.

Vì tôi càng ngày càng thấy mình không đủ tự tin để phát cáu với Khuyết Lục Khanh nữa.

“Giang Nịnh, em ghen à?”

“Tôi không có.”

Tôi chỉ sợ bị anh vứt bỏ mà thôi.

【Thấy chưa, mấy người lúc nãy bảo khó đoán chuyện gì xảy ra đâu, đường hoàng bước ra đây đi hai vòng xem nào.】

【Không phải tôi nha.】

【Cũng không phải tôi đâu.】

**14**

Khoảng thời gian này trôi qua khá yên bình.

Tôi và Khuyết Lục Khanh giống như những cặp phu phu bình thường.

Tình cờ đúng vào kỳ mẫn cảm của anh, Khuyết Lục Khanh đỏ hoe mắt cầu xin tôi ở bên anh.

Thế là chúng tôi lại trải qua một tuần không biết xấu hổ.

Thể lực của Alpha quả thật đáng sợ, không biết mệt mỏi là gì.

Tôi chịu không nổi bò về phía trước, nhưng lại bị Khuyết Lục Khanh tóm lấy mắt cá chân kéo về.

Anh hôn sạch nước mắt của tôi.

Nhưng lại dùng giọng điệu dịu dàng nhất để thốt ra những lời thô tục nhất.

Bụng dưới bị nhấn mạnh một cái, tôi hét lên thất thanh.

Nhưng Khuyết Lục Khanh vẫn bỏ ngoài tai.

Tôi sợ Khuyết Lục Khanh khi mất bình thường.

Ở trường, tôi tiến bộ rất nhanh.

Đây là điều khiến tôi cảm thấy tự hào.

Trong khoản vẽ vời, tôi chưa bao giờ nghi ngờ tài năng của bản thân.

Trường sắp tổ chức một buổi triển lãm tranh.

Giáo viên hỏi tôi có muốn tham gia không.

Được để nhiều người nhìn thấy tranh của mình, đó là điều tôi cầu còn không được.

Tôi vui mừng hớn hở, muốn chia sẻ chuyện này với Khuyết Lục Khanh ngay lập tức.

Chạy ra khỏi cổng trường, nhưng hôm nay người đến đón tôi lại là quản gia Vương.

Khuyết Lục Khanh thực sự không dứt ra được.

Anh lúc nào cũng rất bận rộn.

Scroll Up