Long liễn phía trước bỗng dừng lại, một tiểu thái giám chạy tới trước phượng liễn của ta.

Tiếng thái giám the thé vang lên: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng mời người cùng ngồi long liễn đến võ trường.”

Vừa đến trước long liễn, còn chưa thấy người, một bàn tay với khớp xương rõ ràng đã vươn ra.

Ta theo phản xạ đưa tay nắm lấy, tay kia khựng lại trong chớp mắt, rồi dùng sức kéo ta vào trong long liễn.

Ta ngơ ngác ngồi xuống đùi Chu Quân Từ.

Ánh mắt chạm nhau — một người sâu xa khó đoán, một người trợn tròn sửng sốt.

Người sau chính là ta.

Ngay sau đó, ta như con mèo bị giẫm trúng đuôi bật dậy.

Nhưng chưa kịp bật đi xa, liền bị Chu Quân Từ ôm eo kéo lại, lần nữa ngồi lên đùi hắn.

Chu Quân Từ cúi đầu cọ vào cổ ta, giọng nói mang ý cười: “Không ngờ hoàng hậu lại thích nhào vào lòng người khác như vậy.”

Ta đỏ bừng cả tai, chẳng dám cãi lại.

Không nói thì thôi, hắn lại càng được thể lấn tới, cọ càng lúc càng dữ.

Không hiểu hắn có sở thích quái đản gì, cứ thích dụi cổ ta.

Thích thế này, lỡ sau này biết ta là nam tử, xin đừng chặt đầu ta…

Nghĩ đến đó, ta lại không nhịn được mà khát khao một chút.

Giá như…

Giá như hắn thật sự có thể thích ta thêm một chút.

Tốt nhất là…

Thật sự thích ta…

08

Thắng thua của võ đấu, liên quan đến quốc thể và danh dự của một nước.

Khi tiên đế còn tại vị, Đại Chu vốn là một triều đại trọng văn khinh võ. Chỉ đến khi Chu Quân Từ lên ngôi, phong khí ấy mới dần thay đổi.

Thế nhưng công phu không thể luyện thành chỉ trong một sớm một chiều. Nay trong triều số đại thần có thể lên đài tỉ thí thì đếm trên đầu ngón tay, ngược lại, thị vệ thì không ít.

Đại Chu giành chiến thắng ở trận đầu tiên, phía dưới đài vang lên tiếng hoan hô như sấm.

Sắc mặt người Bắc Kỳ lập tức thay đổi, bọn họ trao đổi ánh mắt, rồi lại có người mới lên đài.

Ta giật giật mí mắt, linh cảm chẳng lành nổi lên trong lòng.

Bên cạnh, Chu Quân Từ nhàn nhã uống trà, đối với võ đấu tựa như chẳng mấy quan tâm.

Trên tòa cao đối diện, vị công chúa đến cầu thân — Cơ Nguyệt — đang ngồi ngay ngắn.

Ánh mắt thiếu nữ luôn dừng trên mặt Chu Quân Từ, trắng trợn mà không chút che giấu.

Chu Quân Từ lúc thì uống trà, lúc thì nhìn tình hình dưới đài, lúc lại cúi người cọ nhẹ lên người ta, duy chỉ không nhìn về phía đối diện.

Có lẽ hắn không biết Cơ Nguyệt đang nhìn hắn.

Chỉ là… ta không rõ Chu Quân Từ định đối đãi với vị công chúa này thế nào.

Là sẽ nạp nàng vào hậu cung, như những phi tần khác, hay sẽ giữ nàng bên người, sủng ái đặc biệt?

Từ trước đến nay, chưa từng có ai được hắn sủng hạnh.

Nàng ta… có lẽ cũng sẽ không được.

Ta bắt gặp ánh mắt trắng trợn của thiếu nữ kia, tim chợt lỡ nhịp một khắc.

Chu Quân Từ hình như… thích kiểu người chủ động.

Mà nàng ta, lại quá mức chủ động.

09

Trận thứ hai, Bắc Kỳ lại thua.

Sắc mặt sứ thần tái nhợt, nói gì đó với kẻ bên cạnh. Người ấy nhanh chóng rời khỏi đài cao, chẳng bao lâu đã xuất hiện dưới võ đài.

Hắn ghé tai nói gì đó với đám võ sĩ, rồi một tên đàn ông béo tròn, lực lưỡng bước lên đài.

Là Lặc Hà Nhĩ.

Người này nặng chừng ba trăm cân, cao đến mười thước.

Tay xách hai chiếc chùy ngàn cân, ánh mắt hung tàn, chỉ một bước chân cũng khiến đất rung chuyển.

Hắn là đại tướng nổi danh của Bắc Kỳ.

Trận thứ ba, Đại Chu bại.

Trận thứ tư, Đại Chu lại bại.

Trận thứ năm, Lặc Hà Nhĩ mắt đỏ ngầu, nhấc bổng võ sĩ Đại Chu lên cao, rồi ném mạnh xuống võ đài. Hắn giơ chân giẫm nát đầu người kia trước ánh mắt kinh hoàng của tất cả.

Cả trường thi đấu lập tức rúng động.

Sắc mặt Chu Quân Từ cũng thay đổi.

Trên đài cao phía đối diện, sứ thần Bắc Kỳ vuốt râu cười rạng rỡ. Trong mắt bọn họ, nhân mạng chẳng là gì. Bọn họ chỉ quan tâm đến chiến thắng.

Người Bắc Kỳ hò reo ăn mừng chiến thắng, trên đài, Lặc Hà Nhĩ giơ cao chùy ngàn cân, lớn tiếng thách thức: “Còn ai dám lên đấu với ta?”

Chu Quân Từ sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt dán chặt vào lưng hắn, như muốn xuyên thấu hắn bằng cái nhìn ấy.

Thế nhưng đường đường là thiên tử, hắn không thể thân chinh lên đài tỉ võ với hạng người hèn hạ như thế — tổn hại uy nghiêm hoàng gia.

“Bệ hạ…” Ta siết chặt tay.

“Thần thiếp nguyện xuống đài cùng hắn luận võ.”

Chu Quân Từ hình như đang suy nghĩ xem ai có thể lên đài, chưa nghe rõ lời ta.

Thấy hắn không phản ứng, ta liền ghé sát, môi gần như chạm vào tai hắn, khẽ nói:

“Hoàng thượng, thần thiếp nguyện xuống đài cùng hắn luận võ.”

Lần này chắc nghe rõ rồi.

Ta ngẩng lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt đầy nghi ngờ của Chu Quân Từ.

“Ngươi muốn đi?”

Không đợi ta gật đầu, hắn nói: “Ngươi muốn chết thì trẫm có thể định cho ngươi một tội danh, chẳng cần phải bị người đánh chết như thế — thật không thể thể diện hơn được nữa.”

Scroll Up