Ta…
Lại không tin ta đến vậy sao?
Cũng đúng thôi, ta chỉ là một thân bệnh tật, kéo cung còn khó, làm sao có thể đánh lại người như vậy?
Nhưng ta bắt buộc phải lên đài, nếu không sẽ còn nhiều người chết nữa.
Nhìn võ sĩ Đại Chu sợ run lên đài, rồi lập tức bị vặn gãy cổ, ta không thể ngồi yên thêm được.
Ta nắm lấy ống tay áo tơ ngọc của Chu Quân Từ, gần như khẩn cầu:
“Bệ hạ, người hãy tin ta.”
“Tin thế nào?”
Chu Quân Từ nhíu mày, tức giận rồi.
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn nổi giận, tim bỗng co lại.
Phía dưới lại có thêm hai người chết nữa.
Ta siết chặt tay:
“Ta biết cách giết hắn, xin hoàng thượng cho phép ta lên đài.”
Tuy ta thể nhược, nhưng không phải không biết võ. Chỉ là không thể vận động quá mạnh, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tính mạng.
Ta có thể nhận biết chiêu thức đối phương, cũng có thể nhìn ra sơ hở của hắn. Nếu ra tay nhanh, giết ngay trong một chiêu, ta có cơ hội thắng.
Chu Quân Từ nhìn ta thật sâu, ánh mắt ta kiên định không gì lay chuyển.
Chu Quân Từ bỗng nghiêng người tới gần, cọ nhẹ vào hõm cổ ta, thân mật thì thầm:
“Đừng đi, A Phù.”
Trong khoảnh khắc ấy, ta chết lặng.
Một thanh đao chợt từ võ đài bay vút tới, nhằm thẳng chỗ hiểm của Chu Quân Từ.
“Bệ hạ!”
Chưa kịp để đao đến gần, Chu Quân Từ đã rút kiếm của thị vệ bên cạnh, đánh bật lên không.
Kiếm và đao va chạm, rít gió cắt ngang không trung, cắm phập vào tấm ván gỗ sau lưng Lặc Hà Nhĩ.
Máu nhỏ giọt từ lưỡi đao, rỉ xuống kẽ nứt sàn đài.
Giữa muôn trùng ánh nhìn, Lặc Hà Nhĩ trợn trừng mắt, không thể tin vào những gì đang diễn ra.
Đầu hắn quái dị rời khỏi cổ, lăn xuống khỏi đài, thân thể nặng nề đổ ầm xuống nền đất.
“A a a!”
Sứ thần phía đối diện hoảng loạn gào thét, cả trên lầu lẫn dưới đài đều rối loạn.
Hàng loạt thị vệ tràn ra, nhanh chóng bao vây đoàn người Bắc Kỳ đến cầu thân, bao gồm cả sứ thần và công chúa Cơ Nguyệt.
10
Chuyện xảy ra quá đỗi đột ngột, lúc được người dìu đi, ta vẫn còn kinh hoàng chưa nguôi.
Phải đến lúc này ta mới hiểu, toan tính của người Bắc Kỳ xưa nay chưa từng là hòa thân, mà là nhằm thẳng vào việc ám sát Hoàng đế Đại Chu.
Chu Quân Từ từ sớm đã đoán được ý đồ của bọn chúng.
Hắn chỉ là đang đợi.
Đợi chúng ra tay trước, rồi thuận thế gom một mẻ lưới.
Mà ta, một mực đòi lên đài, suýt nữa thì phá hỏng đại kế của hắn.
Nghĩ đến những người đã uổng mạng, nghĩ đến gương mặt đầy giận dữ của Chu Quân Từ, tim ta đau nhói, nằm vật trên giường, nửa tỉnh nửa mê.
Chờ mãi vẫn không thấy hắn quay lại.
Trong cơn mê man, mơ hồ nghe thấy tiếng người hầu:
“Hoàng hậu nương nương phát sốt cao rồi! Mau, mau đi mời Thái y!”
Lại sốt rồi.
Vô dụng thật…
Ta hoàn toàn hôn mê.
Lúc mở mắt lần nữa, tẩm điện tĩnh lặng như tờ, vị quân vương trẻ tuổi đang ngồi ở án thư không xa, tay cầm bút hết nhấc lên lại đặt xuống, hết nhấc lên lại đặt xuống.
Lặp đi lặp lại, vẫn chần chừ chưa thể hạ bút.
Lông mày hắn nhíu chặt như sắp kẹp chết cả ruồi.
Ta khẽ nín thở, chầm chậm nhắm mắt lại.
Không thể để hắn biết ta đã tỉnh, không thì thể nào cũng bị lôi ra phê tấu chương.
Nhắm mắt, lại mở ra.
Thấy vẻ mặt khổ sở của Chu Quân Từ, ta lập tức nhắm tịt mắt lại.
Nếu ta thay hắn phê, người khổ chính là ta.
Không được, trốn được lúc nào hay lúc ấy.
Nhưng, trốn được nhất thời, không trốn được cả đời.
Ta giãy giụa mở mắt.
Ánh mắt lập tức chạm phải ánh nhìn sâu thẳm của người kia.
Giờ thì giả vờ ngủ cũng chẳng kịp nữa rồi.
“Hoàng hậu của trẫm tỉnh rồi.” Chu Quân Từ khẽ cong môi, ánh mắt không hề thiện ý.
“Đúng lúc, trẫm mới nhận được một đống tấu chương, hoàng hậu có thể lại đây xem giúp một chút.”

