Chu Quân Từ quả nhiên giữ lời, từ lúc lên giường đến khi ngủ, hắn không hề chạm vào ta lấy một chút.
Ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ít ra… vẫn giữ được mạng.
Mà cũng chưa chắc.
06
Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta phát hiện mình đang nằm trong lòng vị quân vương kia.
Lồng ngực rộng lớn nóng rực của Chu Quân Từ áp sát vào lưng ta, hai tay hắn chặt chẽ ôm ta như trói.
Cánh tay rắn chắc mạnh mẽ vòng qua trước ngực ta, bàn tay to lớn còn đặt ngay chỗ…
Đầu óc ta ù đi, còn chưa tỉnh táo hẳn.
Ngây người gần nửa tuần trà, cuối cùng cũng dần nhận ra tình cảnh hiện tại của mình.
Xong rồi, Vệ Thanh Phù ơi.
Sau gáy ta tê rần, chính là hơi thở ấm áp mà Chu Quân Từ phả ra.
Hắn vẫn đang ngủ.
Nhưng chỉ hơi cựa mình một chút, hơi thở phía sau lập tức ngưng lại.
Ta cứng người, không dám nhúc nhích, chỉ mong Chu Quân Từ đừng tỉnh lại.
Nhắm mắt vờ ngủ thật lâu, sau lưng vẫn không có động tĩnh gì thêm.
Ta từ từ thả lỏng cơ thể.
Còn chưa kịp thở phào, cổ ta đột nhiên bị thứ gì mềm mềm chạm vào.
Lưng lập tức căng cứng.
Thứ đó dừng lại một lát, rồi nhẹ nhàng lướt qua da rời đi.
Ta còn chưa kịp nhẹ nhõm thì một lần nữa, sau cổ lại bị làn da ấm nóng áp sát, lần này còn có mấy sợi tóc rơi lên da, gây ngứa không chịu được.
Chu Quân Từ dụi đầu vào cổ ta như một con chó sói nhỏ quấn người.
Tiếp đó, hắn đưa tay luồn xuống, vớ lấy tay ta kéo vòng ra sau lưng mình, rồi lại ôm lấy eo ta.
Tay còn lại thì từ dưới luồn lên, bóp lấy… ngực ta!
Tên điên khốn khiếp!
Toàn thân ta run lên không kiềm được, vừa thẹn vừa giận, đã hoàn toàn quên mất người sau lưng mình là ai, cũng quên luôn giờ ta và hắn đã là phu thê trên danh nghĩa.
Dẫu là vậy, ta vẫn không dám phản kháng.
Nín thở, cắn răng nhịn nhục chịu đựng.
Khi mặt và tai ta sắp nướng chín tới nơi, bên tai lại vang lên tiếng cười thấp trầm:
“Hoàng hậu của trẫm sao lại khác với những nữ tử khác như vậy?”
Tim ta khựng lại một nhịp.
Xong rồi, chẳng lẽ hắn đã phát hiện…
“Hoàng hậu cứ yên tâm, bất kể thế nào trẫm cũng sẽ không ghét bỏ nàng.” Chu Quân Từ cọ cọ nơi cổ ta đầy thân mật.
“Hoàng hậu là người của trẫm.”
…Xem ra hắn chưa phát hiện.
Chỉ là, hắn biết ta đã tỉnh.
Ta không thể giả vờ nữa, đành mở mắt ra.
Chu Quân Từ lật người ta lại, vùi mặt vào hõm cổ ta như một con chó sói con quấn người, hết hít lại cọ, hoàn toàn khác với một đế vương uy nghiêm bá đạo thường ngày.
Ngay khoảnh khắc đó, trong lòng ta dấy lên một cảm xúc kỳ lạ.
Hắn… cũng quấn quýt với các phi tần khác thế này sao?
07
Gần đây, các phi tần trong hậu cung gửi đến không ít thứ tốt cho cung của ta.
Nhiều nhất là các loại sản vật quý hiếm và bổ phẩm từ khắp nơi, bảo ta phải bồi bổ thêm, đừng để thân thể suy nhược.
Mỗi người đến đều cười rạng rỡ, rời đi lại càng vui vẻ hơn.
Ta biết vì từ khi ta vào cung, Chu Quân Từ không còn đến các cung khác, các nàng ấy cũng nhờ vậy mà không còn phải thức đêm phê tấu chương.
Chuyện vui như vậy, ai mà chẳng mừng?
Nhưng niềm vui của con người, vốn dĩ chẳng bao giờ giống nhau.
Sau khi nhận hết đống bổ phẩm kia, ta lại leo lên phượng liễn, đến ngự thư phòng.
Hôm nay Chu Quân Từ không ở đó.
Nghe nói đoàn hòa thân của Bắc Kỳ đã đến kinh thành Thịnh Kinh, được hoàng thất tiếp đón, tạm ở trong hoàng cung, hôm nay là ngày họ yết kiến Hoàng đế Đại Chu.
Người Bắc Kỳ đưa đến hòa thân là một công chúa mười lăm tuổi, ngũ quan sắc sảo, dung mạo xuất chúng.
Vị hôn phu tương lai của nàng, dĩ nhiên là Chu Quân Từ.
Những ngày đoàn sứ Bắc Kỳ tới, Thịnh Kinh náo nhiệt chưa từng có, ca múa liên miên, cảnh tượng phồn hoa.
Người Bắc Kỳ giỏi chiến đấu, các đại thần liền đề nghị lập đài tỉ võ tại võ trường, để nam nhi Bắc Kỳ và Đại Chu tranh tài một phen.
Mà ta, với thân phận hoàng hậu, dĩ nhiên phải cùng quân vương xuất cung.
Có cơ hội thư giãn thế này, ta sao có thể bỏ lỡ? Liền để cung nữ trang điểm tỉ mỉ, sau đó lên phượng liễn đến võ trường.
Trên đường thì gặp đoàn xe của quân vương.

