“Hoàng hậu, các đại thần trong triều đều đang sốt ruột thay trẫm.”

Chu Quân Từ nằm nghiêng trên long sàng làm bằng ngọc, một tay chống đầu, tay kia nâng chén rượu vàng, phong thái nhàn nhã vô cùng.

Tay ta đang viết tấu chương bỗng khựng lại, không hiểu hắn định nói gì.

Chu Quân Từ không nói tiếp, chỉ lười nhác liếc ánh mắt đến.

Ta vội vàng phối hợp lên tiếng, “Các đại thần sốt ruột chuyện gì vậy, bệ hạ?”

Chu Quân Từ khẽ hừ một tiếng, “Sốt ruột vì trẫm chưa có con nối dõi.”

Lần này thì ta thật sự không giữ nổi bình tĩnh.

Hậu cung của Chu Quân Từ mỹ nhân đếm không xuể, vậy mà chưa từng đụng đến ai, đến nay vẫn chưa có lấy một mống con.

Trong đám tấu chương, không ít lần các lão thần khuyên hắn nên sủng hạnh hậu phi.

Những bản tấu như vậy, Chu Quân Từ đều không phê, toàn để ta xử lý.

Có vị lão thần mỗi ngày đều viết đúng một câu: “Sinh dưỡng long tự là đại sự quốc gia, thỉnh bệ hạ lấy quốc sự làm trọng.”

Một trăm lý do thoái thác cũng không đủ, phải nghĩ thêm một trăm cái nữa.

Nhưng giờ ta lo không phải mấy bản tấu ấy.

Nếu Chu Quân Từ thật sự nảy ra cái ý niệm ấy… người đầu tiên hắn tìm đến chẳng phải chính là ta sao?

Ta vội vàng khuyên nhủ: “Nếu đã vậy, chi bằng bệ hạ thường xuyên đến hậu cung thăm các phi tần một chút.”

Chu Quân Từ nhướng mày nhìn ta, “Hoàng hậu ở đây, trẫm cần gì tìm người khác?

Đêm nay, hoàng hậu lên giường, cùng trẫm chung chăn gối.”

Đã đoán trước hắn sẽ nói vậy mà!

Ta cuống cuồng tìm cách thuyết phục hắn, “Bệ hạ…”

Chưa kịp nói hết câu, Chu Quân Từ đã vỗ vỗ mép giường.

“Xuân tiêu khổ đoản, hoàng hậu đừng lo chuyện triều chính nữa.

Cùng trẫm tận hưởng khoảnh khắc xuân tiêu này đi, mới có thể sinh ra long tự.”

05

Nam thân thì làm sao sinh được long tự?

Huống chi, nếu hắn phát hiện thân phận thật của ta… chỉ còn một con đường chết.

Ngàn vạn lần không thể để lộ!

“Thần thiếp…” Ta cắn răng, liều một phen.

“Hôm nay tới nguyệt sự, sợ là không thể hầu hạ bệ hạ được, mong bệ hạ thứ lỗi.”

Ta nhịn nhục nói xong, len lén liếc nhìn người đối diện một cái.

Chắc là… không nghi ngờ gì chứ?

“Đã vậy, vậy thì bảy ngày sau hoàng hậu lại làm tròn nghĩa vụ của một hoàng hậu vậy.”

Ta mừng rỡ trong lòng, thì ra dùng cách này có thể tránh được một kiếp.

Nhưng… bảy ngày sau thì lại phải tìm lý do gì nữa?

Ta bắt đầu lo trước nỗi lo sau, đống tấu chương còn lại cũng không thể tập trung xem tiếp, cả người cảm thấy mệt mỏi rã rời.

“Hoàng hậu.”

Chu Quân Từ bỗng gọi ta, ta ngẩng đầu nhìn hắn, liền va phải ánh mắt đen láy kia.

Khuôn mặt tuấn tú phi trần của vị đế vương trẻ tuổi chẳng mang chút cảm xúc nào.

Ta chết lặng, trong lòng chợt thấy bất an.

Hắn… sao vậy?

“Hoàng hậu còn chưa lên giường? Định để trẫm chờ đến khi nào?”

Lên… lên giường?

Chẳng lẽ không làm chuyện đó cũng phải ngủ chung giường?

Ngón tay trắng trẻo của Chu Quân Từ lại vỗ lên mép giường, mày khẽ nhíu, không giận mà uy.

Ý tứ đã quá rõ ràng.

Tim ta loạn nhịp, nghĩ đến bản thân phẳng lì như mặt đất, bình thường còn có thể giấu được, nếu đêm nay nằm sát bên nhau thì…

Ta hoảng quá, đưa tay sờ thử ngực.

Phẳng!

Ngẩng đầu lên liền bắt gặp nửa gương mặt tuấn mỹ của Chu Quân Từ đang cúi xuống gần.

Nhận ra mình vừa làm gì, ta vội buông tay xuống, mặt nóng bừng như thiêu đốt.

Xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, lại thấy Chu Quân Từ có vẻ phát hiện chuyện gì thú vị, chống đầu nhướng mày đầy ý cười.

“Hoàng hậu đang làm gì vậy?”

Ta cúi đầu, giả chết.

“Trẫm đều thấy cả rồi, hoàng hậu không hề khách sáo chút nào.”

Ta…

“Có điều, trẫm với hoàng hậu là phu thê, tất nhiên không cần khách sáo với trẫm.”

Ta còn chưa kịp thở phào—

“Nhưng trẫm lại không ngờ hoàng hậu lại cởi mở như vậy, chẳng lẽ hoàng hậu đang quyến rũ trẫm?”

Ta há miệng định biện bạch, Chu Quân Từ lại làm ra vẻ tiếc nuối: “Chỉ tiếc là giờ thân thể hoàng hậu không cho phép.”

Ta lặng lẽ nuốt lời muốn nói trở lại.

“Trời không còn sớm, hoàng hậu mau đến nghỉ đi, trẫm sẽ không đụng vào nàng.”

Giọng của đế vương trẻ mang theo sự cưng chiều, chẳng giống với dáng vẻ lạnh lùng bá đạo thường ngày, đôi mắt phượng xinh đẹp kia như đang dụ dỗ ta từng chút một.

Không thể trốn thoát, ta đành cắn răng bò lên giường.

Scroll Up