Chu Quân Từ liếc ta một cái, “Người đâu, chuẩn bị kiệu cho Vệ phu nhân.”

Ánh mắt kia, rõ ràng là đang khinh thường ta.

Nhưng ta đi vài bước đã thấy mệt, có người khiêng còn đỡ hơn phải tự đi.

Ta lập tức tạ ơn, nhanh chóng leo lên kiệu.

Tưởng rằng hắn lại muốn hành ta một trận, ai ngờ hắn lại đưa ta đến Tông miếu hoàng gia.

Ta ngơ ngác quỳ lạy, dâng hương rượu lễ.

Xong xuôi lại bị khiêng về Tang Ngô cung.

Chu Quân Từ vẫn như cũ lưu lại qua đêm ở Tang Ngô cung, còn ta… lại một lần nữa mệt đến ngất xỉu.

Hôm sau, một đạo thánh chỉ được đưa đến tay ta.

Ta được phong làm Hoàng hậu Đại Chu.

Lý do là: ta hiền lương đức hạnh, trí tuệ song toàn, có thể cùng thiên tử mưu định giang sơn xã tắc, phúc lợi bách tính.

Để tiết kiệm chi phí, Chu Quân Từ huỷ bỏ đại lễ sắc phong.

Chỉ tuyên bố khắp thiên hạ, cho cả nước mừng chung.

Ta dọn khỏi Tang Ngô cung, chuyển vào Thái Hòa điện – tẩm điện của đế vương, để tiện cùng Chu Quân Từ thương nghị triều chính.

Từ đó về sau, chỉ còn lại núi tấu chương chất đống và công vụ xử lý không xuể.

Quân vương thì nhàn nhã, ta thì bận rộn.

Chu Quân Từ có mở rộng hậu cung hay vội vàng phong hậu, cũng chỉ là muốn tìm một người để thay hắn làm việc mà thôi!

03

“Ngươi mệt rồi à?”

Ta mới chỉ thở dài một tiếng, vị quân vương đang ngồi đối diện liền ngẩng đầu nhìn qua.

Vốn đã biết hắn không có lương tâm, vậy mà lại bị ánh mắt mê hoặc kia dỗ dành mà gật đầu.

Sau đó trơ mắt nhìn trước mặt lại có thêm một chồng tấu chương nữa được đặt xuống.

Chu Quân Từ giả vờ quan tâm, nói: “Đây là các bản tấu tố cáo bá quan văn võ, lý do muôn hình vạn trạng, đọc lên là tỉnh ngủ ngay.”

Ta bán tín bán nghi.

Những thứ này trước kia đều do hắn xem, giờ đến cả loại nhẹ nhàng như vậy hắn cũng lười động tới.

“Hoàng hậu sao lại mang vẻ u sầu như vậy?”

Ta lập tức thu lại vẻ mặt, cúi đầu đáp: “Thần thiếp không dám.”

Chu Quân Từ cong môi cười, ánh mắt lướt qua đầy hàm ý.

Hồi lâu, hắn thản nhiên nói: “Hoàng hậu lúc nào cũng sợ sệt như thế.”

Ta cúi đầu, không dám trả lời.

“Ngẩng đầu lên.”

Giọng nói mang theo uy nghiêm đế vương, ta liền ngoan ngoãn làm theo.

Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt Chu Quân Từ.

Người này lông mày mắt mũi tuấn tú, lạnh nhạt mà mang theo vài phần phong lưu đa tình.

Hắn chống đầu bằng khuỷu tay, cả người toát ra khí chất lười biếng, ngay cả ánh mắt cũng tùy tiện lười nhác.

Ánh nhìn quá mức mãnh liệt dừng lại trên gương mặt đã trang điểm của ta.

Bị hắn nhìn chăm chú, ta không khỏi thấy chột dạ, sợ hắn phát hiện ta là nam nhi, vội quay mặt đi.

Nhưng chợt nhận ra mình như thế càng khả nghi, lại rụt rè quay đầu lại.

Chỉ là vẫn không dám đối diện hắn.

Chu Quân Từ dùng ngón tay thon dài trắng trẻo gõ nhẹ lên mặt bàn, tỏ rõ sự kiên nhẫn có hạn.

Ta len lén nhìn hắn, ánh mắt không tự chủ được rơi lên bàn tay kia.

Đó là một đôi tay được nuông chiều mà lớn lên.

Rất đẹp.

Tim ta ngứa ngáy một chút.

Ngón tay hắn khựng lại, sau đó rút tay về, giấu dưới mặt bàn.

Ta khó hiểu ngẩng đầu, vừa vặn thấy gương mặt vị đế vương trẻ tuổi hơi gượng gạo, vành tai lờ mờ ửng hồng.

Ta chớp mắt, còn đang định nghĩ xa nghĩ gần thì Chu Quân Từ bỗng cất tiếng:

“Hoàng hậu chẳng phải đến giờ uống thuốc rồi sao?”

Ta sững lại, quay đầu nhìn đồng hồ cát.

Đúng là đã qua giờ uống thuốc.

Ta vội tạ ơn: “Tạ ơn bệ hạ nhắc nhở.”

Thân thể ta yếu đuối, mỗi ngày đều phải uống thuốc để duy trì.

Vào cung rồi cũng không khác, vẫn phải uống đều đặn.

Nhờ thuốc thang tốt trong cung, ta cảm thấy mình đã khỏe hơn nhiều.

Chỉ là… không ngờ Chu Quân Từ lại nhớ được giờ uống thuốc của ta.

Trong lòng ta đối với hắn bớt vài phần sợ hãi, thêm vài phần cảm kích.

Chỉ là, thuốc vẫn chưa được mang tới…

Như nhìn thấu được ta nghĩ gì, Chu Quân Từ khẽ nhướng mày nhìn ra bên ngoài.

Ta nhìn theo ánh mắt hắn, cứ tưởng cung nữ mang thuốc đến.

Ai ngờ ngoài điện trống không một bóng người.

Chu Quân Từ tiếc nuối nói: “Nửa canh giờ trước, người mang thuốc đã đến rồi.”

Nửa canh giờ trước, cung nữ mang thuốc bị chặn lại ngoài điện.

Hắn rõ ràng trông thấy, nhưng không nói, cũng không bảo người cho vào.

Chu Quân Từ như vừa chơi ác thành công, khóe môi hiện lên nụ cười xảo quyệt.

“Giờ đã quá giờ, hoàng hậu không cần uống nữa, tiếp tục xử lý chính sự đi.”

Chút cảm kích mới nhen nhóm trong lòng, lập tức tiêu tan.

Dưới ánh mắt trêu ghẹo của hắn, ta cúi đầu tiếp tục phê tấu, như một kẻ thấp hèn.

Không ngờ, lần này không uống thuốc, ta lại không bị mệt đến ngất.

Đến giờ đi ngủ, Chu Quân Từ đã sớm lên long sàng.

Còn ta, vẫn ngủ trên chiếc giường nhỏ bên cạnh bàn làm việc.

Ở Tang Ngô cung là vậy, đến Thái Hòa điện cũng không thay đổi.

Thành ra, đến tận bây giờ, Chu Quân Từ vẫn chưa biết ta là nam nhi.

04

Scroll Up