Ta là đích tử của Hầu phủ, từ nhỏ đã thể nhược đa bệnh, đi một bước cũng thở dốc.

Trưởng tỷ của ta một tay vung trường thương, chiêu thức nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, còn ta… đến cả cây cung nhẹ nhất cũng không kéo nổi.

Thế nên, phụ thân xem ta như con gái mà nuôi, để trưởng tỷ giả trai ra trận giết địch.

Đúng lúc Hoàng thượng mở rộng hậu cung, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bị đưa vào sâu trong hoàng cung.

Vốn tưởng đầu không giữ nổi, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý chịu chết.

Nào ngờ, đêm đó, tại tẩm cung của quân vương, hắn lại hung hăng “sủng ái” ta một phen.

01

Tiết Thượng Tỵ, phi tần hậu cung tụ họp đông đủ, mở tiệc thưởng hoa.

Thưởng hoa đã chán, mọi người cùng nhau đến một đình nghỉ mát ngồi nghỉ.

Nghĩ đến khổ sở, Giang mỹ nhân liền không nhịn được thở dài một tiếng, giọng mềm mại như nước:

“Bệ hạ đối với tỷ tỷ thật tốt, đêm nào cũng đến chỗ tỷ tỷ.

Muội đây đã mấy ngày rồi không được thấy mặt bệ hạ.”

Lời mềm mỏng, kéo dài như tơ lụa, nghe mà không khỏi xót xa.

Một câu nói ấy khiến mấy phi tần khác cũng phụ họa theo:

“Phải đó, bệ hạ cũng lâu rồi không tới chỗ muội.”

“Trước kia bệ hạ đều lần lượt đến thăm, từ khi tỷ tỷ vào cung, trong mắt bệ hạ chỉ còn mỗi tỷ tỷ thôi.”

“Nghĩ cũng phải, tỷ tỷ tài hoa hơn người, giúp được bệ hạ san sẻ nỗi lo.”

“Cũng chỉ có nữ tử cao bảy thước như tỷ tỷ mới có thể hầu hạ được bệ hạ.”

“Bọn muội ăn cơm trong cung, rốt cuộc cũng chẳng làm nên chuyện gì.”

“Tỷ tỷ nhất định phải hầu hạ bệ hạ cho thật tốt, đừng để mất thánh sủng.”

“Tỷ tỷ cũng phải chăm sóc thân thể mình, kẻo mệt quá mà ngã bệnh.”

Mà ta, chính là vị “tỷ tỷ” trong miệng các nàng ấy.

Chỉ là, ta không phải nữ nhi.

Nam giả nữ thân trong cung, chuyện này nói ra dài lắm.

Ta sinh ra trong Trấn Bắc Hầu phủ, lúc mẫu thân mang thai ta thì ngày ngày cưỡi ngựa bắn cung.

Thành ra, ta vừa ra đời đã mang bệnh, ngâm trong thang thuốc mới miễn cưỡng giữ được mạng sống.

Phụ thân ta cả đời chiến công hiển hách, hy vọng con trai nối nghiệp vinh quang.

Nhưng ta thì không làm được.

Phụ thân chỉ có mình ta là con trai, nên đành đặt kỳ vọng lên trưởng tỷ.

Trưởng tỷ tuy là con gái, nhưng chí hướng lại giống hệt phụ thân.

Từ võ nghệ cho đến binh pháp, đều xuất sắc hơn người.

Thế là, phụ thân coi ta như nữ nhi mà nuôi, để trưởng tỷ giả trai, truyền hết bản lĩnh của ông cho nàng.

Năm trưởng tỷ cập kê, phụ thân mang nàng ra biên ải.

Không ngờ ba năm sau, khi trưởng tỷ chưa kịp về, Hoàng đế Chu Quân Từ hạ chỉ tuyển phi, đòi Trấn Bắc Hầu phủ nộp nữ nhi vào cung.

Ta và trưởng tỷ hoán đổi thân phận, ai nấy ở kinh thành đều cho rằng nữ nhi của Trấn Bắc Hầu phủ vẫn còn trong phủ.

Không thoát nổi rồi.

Dưới ánh mắt chờ đợi của đám cung nữ thái giám, ta chỉ đành cắn răng lên kiệu.

Từ khi vào cung, đêm nào Chu Quân Từ cũng đến tẩm cung Tang Ngô của ta.

Thân thể ta thật sự không chịu nổi cảnh bị hắn giày vò mỗi đêm.

Nhưng, chốn thâm cung này, kẻ cao cao tại thượng ấy làm sao có thể bị người khác cự tuyệt?

Nghĩ đến đêm nay lại bị hắn dày vò, ta không khỏi chán nản.

Có lẽ thấy ta không nói gì, mọi người cảm thấy mất hứng, liền im bặt.

Bỗng nhiên, một tiếng lanh lảnh vang lên: “Hoàng thượng giá lâm!”

Từ xa xa, ta đã nhìn thấy thân ảnh cao ráo của quân vương bước tới, thân mặc thường phục họa tiết mây ngầm.

Chu Quân Từ mới hai mươi, chính độ hào hùng tuấn tú.

Giữa hàng mày ẩn chứa ôn nhu khó tả, đôi mắt phượng xinh đẹp quét qua một lượt, đã khiến lòng người rung động.

Chúng phi đồng loạt quỳ lạy.

Ta vô thức siết chặt tay áo, cúi đầu thấp hơn nữa.

Càng sợ càng gặp phải.

Chu Quân Từ không cần nhiều lời, vừa bước đến đã hỏi:

“Vệ phu nhân có ở đây không?”

02

“Có có có!”

Giang mỹ nhân lúc nãy còn u sầu buồn bã, giờ lập tức đẩy ta ra ngoài, hận không thể để Chu Quân Từ mang ta đi ngay lập tức.

Một đẩy ấy, liền khiến ta bị lộ trước bao nhiêu ánh mắt.

Ta vừa định cúi người hành lễ hỏi Chu Quân Từ gọi ta làm gì, hắn đã xoay người rời đi, chỉ để lại một câu:

“Vệ phu nhân theo trẫm.”

Làm gì thì chẳng nói.

Không nói thì ai cũng đã biết rồi.

Chúng phi đang có mặt, kẻ thì thương hại, người thì hả hê.

Chu Quân Từ đêm không để ta yên, ban ngày cũng chẳng buông tha.

Ta nghiến răng thầm mắng hắn là hôn quân.

Chu Quân Từ mới đi được nửa đường thì đột ngột dừng bước.

Ta cũng dừng lại, thầm nghĩ vừa rồi mình có lỡ lời gì không.

“Đêm qua Vệ phu nhân mệt đến ngất đi.”

Scroll Up