“Nhưng giờ cũng muộn quá…”
Tôi nhắm mắt lại, muốn đè nén cảm giác hành hạ mình kia xuống.
Thế nhưng khi thấy Chu Kỳ thật sự chuẩn bị đi ra cửa, tôi rốt cuộc vẫn không nhịn nổi.
“Omega với omega thì không có kết quả đâu.”
Chu Kỳ dừng lại ở cửa.
Cậu ấy nhìn tôi, rồi phụt cười thành tiếng.
“Cậu ghen à?”
Cậu ấy đi trở lại, cọ mặt mình vào mặt tôi.
Làn da mềm mại, pheromone quen thuộc tràn vào chóp mũi, xoa dịu hơn nửa cảm xúc của tôi.
“Tôi làm thế chẳng phải là để cậu ta hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ với cậu sao?”
“Cậu biết cậu ta đối với tôi…”
“Biết chứ. Hồi đó cậu ta còn muốn vu oan cho tôi nữa cơ.”
“Cái gì? Vu oan?”
Nghe chuyện Kiều Thiệu Văn cố ý dùng dao rạch mình rồi đổ lên đầu Chu Kỳ, cơn giận trong tôi lập tức dâng lên.
“Kiều Thiệu Văn dám có loại suy nghĩ đó à? Cậu ta còn làm gì khác nữa không?”
“Không sao không sao, đừng tức.” Chu Kỳ vuốt cho tôi thuận khí, “Tôi có thể để cậu ta đạt được ý đồ à?”
Nghe Chu Kỳ nói vậy, tôi lập tức nhẹ cả người.
“Cậu đã làm gì? Quay video lại à?”
“Không, tôi chỉ bảo vết cậu ta tự rạch nhỏ quá, định giúp cậu ta đâm thêm một nhát vào bụng, tiện thể để lại ít dấu vân tay cho thật hơn, rồi cậu ta bỏ chạy luôn.”
Tôi: “……”
“Cậu ta chạy gấp quá, quên cả con dao, bỏ lại chỗ tôi. Tôi lại không có cách liên lạc của cậu ta, thế là cầm dao đuổi theo.”
“Kết quả không hiểu sao Kiều Thiệu Văn lại ngất xỉu, sau đó chẳng bao giờ đến tìm tôi nữa.”
Tôi: “……”
Tôi nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ nặn ra được một câu:
“Cũng tốt.”
“Nhưng cậu ta cũng không phải người xấu gì, mong là sau này đừng tiếp tục lãng phí thời gian của mình nữa, nên làm chút chuyện có ý nghĩa thì hơn…”
Phát hiện tôi đang nhìn mình, Chu Kỳ ngừng lại.
Cậu ấy chậm rãi ghé gần, đôi môi mềm ở ngay trước mắt.
Tim tôi đập thình thịch, theo bản năng nhắm mắt lại.
Thế nhưng tôi không chờ được cảm giác mềm mại kia, mà lại chờ đến một cảm giác khác.
Mở mắt ra, tôi thấy Chu Kỳ đang dùng đầu ngón tay chạm vào tôi, nhẹ nhàng day tròn.
Cậu ấy chớp chớp mắt với tôi, nụ cười câu người.
“Tôi thấy chỗ này mới cần được hôn hơn.”
7
Chu Kỳ lúc nào cũng đổi đủ kiểu để chọc tôi vui, cho dù chẳng có việc gì làm, tôi cũng không thấy chán.
Nhưng phần lớn thời gian, Chu Kỳ chỉ đơn thuần là đang trêu tôi mà thôi.
Chân tôi vẫn chưa lành hẳn, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Kỳ lượn qua lượn lại trước mặt mình. Pheromone như gần như xa, nhưng lại chẳng cách nào thật sự nắm được.
Dáng vẻ đó khiến lòng tôi ngứa ngáy, đầu cũng âm ỉ đau, luôn cảm thấy như có thứ gì sắp nhớ ra.
Ngày xuất viện, Chu Kỳ không đến.
Lịch học của cậu ấy kín mít, xếp từ sáng đến tối.
Thế là tôi dứt khoát đến trường.
Trên đường không có nhiều người, phần lớn đều đang ở trong lớp.
Trên đường tới tòa nhà giảng đường nơi Chu Kỳ học, tôi nhìn thấy khu rừng nhỏ trong trường.
Mùa xuân, cành lá sum suê, khắp nơi đều là một màu xanh biếc.
Nhìn bụi cây kín đáo kia, môi tôi bỗng nóng ran, trong lòng như bị thứ gì đó khẽ cào qua.
Tôi và Chu Kỳ… cũng sẽ giống những cặp đôi khác hôn nhau ở chỗ như thế sao?
Tôi đến quá sớm, Chu Kỳ vẫn chưa tan học.
Chu Kỳ ngồi cạnh cửa sổ, đang ghé đầu nói chuyện với người bên cạnh.
Tư thế hai người thân mật, khoảng cách gần đến mức chỉ cần tiến lên một chút nữa là có thể hôn lên vành tai đối phương.
Hơi ấm vừa mới dâng lên trong lòng tôi lập tức nguội xuống.
Tôi đứng ở cửa sau, xuyên qua ô cửa sổ chăm chăm nhìn hai người họ.
Họ không hề để ý đến tôi, vẫn còn đang thì thầm to nhỏ.
Im lặng một lúc, tôi bật cười nhạt.
Cũng chẳng có gì đáng phải để tâm.
Dù sao ngay từ đầu chính tôi là người bảo cậu ấy rời đi.
Như vậy cũng tốt, dù gì tôi cũng không nhớ ra được, cứ thế mà quay về cuộc sống trước kia, từ biệt trong êm đẹp, nước sông không phạm nước giếng.
Chuyện ở bệnh viện cứ coi như chưa từng xảy ra…
Nghĩ vậy, tôi móc điện thoại từ trong túi ra.
Mở khung chat với Chu Kỳ, tôi soạn một tin nhắn gửi cho cậu ấy.
“Người đó là ai?”
8
Chu Kỳ lén chạy ra khỏi lớp.
Biết tôi giận rồi, suốt cả quãng đường cậu ấy cứ bám dính lấy tôi.
“Ôi chao, cậu ấy chỉ xin tôi mượn ghi chép thôi mà.”
“Xin ghi chép mà phải đứng gần thế à?”
“Không dám nói to, sợ cậu ấy nghe không rõ mà, với lại cậu ấy là omega nữa.”
“Omega cũng không được.”

