Nhưng khi ánh mắt hạ thấp, tôi chợt phát hiện một vấn đề không thể xem nhẹ.
Vì tình huống lúc nãy quá khẩn cấp, Tịch Úc vội vàng chen vào trong, đầu gối không có chỗ để, đã ấn thẳng vào giữa hai chân tôi.
Tôi cố tỏ ra bình thản mà muốn nhích ra, nhưng đã dựa sát vào cửa xe, chẳng còn đường lui.
Vì phải lên hình, tôi còn mặc đồ vest chỉnh tề.
Mặt vải quần âu phẳng lì, di chuyển lên xuống không hề bị cản trở.
Tịch Úc hơi điều chỉnh tư thế, hai tay chống bên người tôi để nâng cao thân người, chỉ là để quan sát tình hình bên ngoài, thậm chí không hề chạm trực tiếp vào tôi.
Nhưng mỗi lần anh ấy cử động, ma sát tạo ra lại càng khiến cảm giác rõ rệt hơn.
Tôi cố gắng phớt lờ những kích thích lặp đi lặp lại ấy.
Điều tệ hơn là, phản ứng của cơ thể lại quá trung thực, không thể khống chế bằng lý trí.
Vậy mà Tịch Úc lại làm như chẳng nhận ra gì cả.
Anh tập trung theo dõi đám đông bên ngoài qua cửa sổ, nín thở chờ họ lục tục rút đi hết, rồi mới quay sang mỉm cười với tôi.
“Bọn họ đi cả rồi.”
Không biết có phải tôi ảo giác không, nhưng hình như anh ấy lại tiến sát thêm chút nữa vào khoảng trống vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu giữa hai chúng tôi.
“Phiền anh tránh ra một chút.” Tôi sợ bị phát hiện điều bất thường, câu nói gần như phải gượng ép mới bật ra.
“Buồn quá, mới gặp mà em đã muốn đuổi anh đi sao? Anh còn tưởng em nhớ anh lắm cơ đấy.” Tịch Úc giả vờ đáng thương, giọng điệu ấm ức lại tội nghiệp, chớp đôi mắt ánh nước như chó con bị bỏ rơi.
“Em không có ý đó… Ưa?”
Lời giải thích của tôi bị cắt ngang.
Vì ngón tay anh ấy móc vào thắt lưng quần tôi.
Tịch Úc liếc mắt nhìn xuống, ánh mắt đầy ẩn ý.
“Nhưng mà, hình như nó thì lại rất nhớ anh.”
Tôi sững sờ đến mức không thể nói nên lời, vì chưa từng tưởng tượng được Tịch Úc sẽ nói ra những lời như thế.
Rồi lại chợt nhận ra — có lẽ từ đầu anh ấy đã cố tình như vậy.
Cảnh tượng tiếp theo càng khiến tôi hoảng loạn, vội vã túm lấy đôi tay đang làm loạn của anh.
“Anh đang làm gì vậy?”
“Cho tụi nó gặp nhau.”
Bất kể nhìn từ góc nào, thì khoảnh khắc Tịch Úc nuốt nước bọt kia đều rất không đúng đắn. “Bị gò bó suốt như vậy, tội nghiệp lắm.”
“Không được!” Làn da đột ngột tiếp xúc với không khí khiến tôi rùng mình, “Sẽ làm bẩn xe mất.”
Hình như anh đã chuẩn bị từ trước, lục lọi trong túi áo.
Tôi trơ mắt nhìn anh lấy ra… tận ba hộp đầy, mặt mày tôi biến sắc, âm thầm tìm tay nắm cửa nhưng lại bị Tịch Úc giữ lại, kéo trở vào lòng anh.
“Không thể để em ra ngoài như thế này được. Vì là anh gây ra, nên tất nhiên phải do anh giải quyết,” anh vừa xé vỏ hộp, vừa cười rất vui vẻ, “Không dùng hết đâu, yên tâm.”
…
Đồ lừa đảo.
13
Hơi nóng ẩm ướt bao trùm.
Trong cơn mơ màng, tôi ngỡ mình đang đung đưa trên xích đu.
Trên cửa kính xe, những dấu tay và dấu lòng bàn tay hỗn loạn chồng chất, tích tụ, mất trật tự, khiến tôi dần mất đi khả năng suy nghĩ, ngay cả động tác giật tóc Tịch Úc cũng trở nên đứt quãng.
Cả bãi đỗ xe giờ chỉ còn lại hai chúng tôi, anh chẳng kiêng dè gì, làm tôi nhấp nhô lên xuống mạnh mẽ.
“Thầy Nguyên, em cũng muốn chữ ký của thầy,” Tịch Úc chỉ vào người mình, “Ký lên đây này.”
Tôi mệt lả người, không muốn bị giày vò thêm nữa, bèn vội vàng đồng ý, lôi cây bút máy từ túi áo vest đã nhàu nát ra.
Nhưng còn chưa kịp viết, tay tôi đã bị gạt sang một bên.
“Không phải ký như thế, em muốn một kỷ niệm khác biệt với những fan khác.”
Giờ đây tôi đã có thể từ những thay đổi nhỏ nhất trên nét mặt Tịch Úc mà phân biệt được nụ cười nào là bất hảo. Nhưng hoàn toàn không thể đoán được cậu ta định làm gì.
Hay nói đúng hơn, đến nước này rồi, chúng tôi còn có thể làm gì.
Sự thật chứng minh, Tịch Úc luôn có thể làm mới nhận thức của tôi.
Một phần cơ thể tôi bị anh nắm lấy, ấn mạnh vào ngực.
Nghĩ đến một khả năng nào đó, tôi không khỏi rụt người lại.
Nhưng anh không chút lưu tình vạch trần đáp án.
“Dùng cây bút này để ký, thầy.”
…
Cho đến khi nước cốt cạn kiệt, không thể viết nổi một chữ hoàn chỉnh.
Tịch Úc buông cánh tay tôi ra, thỏa mãn liếm môi, ngắm nhìn bãi hỗn độn trên ngực tôi như thể đó là một báu vật.
“Đây là chữ ký tuyệt vời nhất mà anh từng có.”
Mắt tôi vô hồn, ngay cả ngón tay cũng không nhấc lên nổi.
Mơ hồ thấy anh đặt xuống một nụ hôn dịu dàng, men theo xuống dưới, để ban thưởng cho đối tượng vừa bị anh giày vò tàn tệ.
Âm thanh ái muội khiến mặt tôi nóng bừng.
“Đừng mà, em mệt lắm rồi.”
Eo lại cong lên, run rẩy vì cảm giác xa lạ.
Tôi lắc đầu, muốn xoay người bò đi, nhưng chân lại kẹp trúng đầu Tịch Úc khi xoay người, ngược lại tạo điều kiện cho anh.
“A…”
Trong khoảnh khắc cổ họng anh co rút vì nghẹt thở, tôi hoàn toàn mất kiểm soát cơ thể dưới khoái cảm man rợ đến đáng sợ.
Vô số ngôi sao xoay tròn nổ tung trước mắt.
Hóa ra cực lạc lại khiến người ta choáng váng đến vậy.

