Trước đây, hình tượng của Tịch Úc trong lòng tôi luôn là trưởng thành, tao nhã, phong độ thanh thoát, nụ cười như liều thuốc ma thuật được pha chế chuẩn xác, có thể khiến người ta cảm thấy ấm áp dễ chịu.
Nhưng lúc này, vẻ mặt anh ấy quá mức hớn hở, khóe môi cong lên đến mức có chút méo mó, sự cuồng nhiệt gần như đáng sợ lan tỏa trong từng hơi thở.
Liên tưởng đến loài trăn rình mồi trong rừng rậm nguyên sinh, sống lưng tôi bỗng lạnh toát.
“Lặp lại lần nữa được không?” Tịch Úc nhìn tôi đăm đăm, đầu ngón tay lướt qua đôi môi tôi.
Cung đã giương thì không thể quay đầu.
Tôi cắn răng lặp lại: “Tôi thích anh…ưm!”
Lời chưa nói hết đã bị nuốt chửng giữa môi răng.
Tịch Úc nâng mặt tôi lên, cẩn thận hôn lấy tôi, rất nhanh liền không thỏa mãn với sự hời hợt mà xâm nhập sâu hơn.
Tôi không thể tin nổi, đồng tử rung động, muốn mở miệng hỏi, nhưng khoang miệng lại càng bị lấp đầy.
Anh ấy nhân cơ hội tiến sâu vào, mời tôi cùng khiêu vũ.
Ánh mắt chúng tôi kết nối thành một cây cầu, cảm giác ngây ngất tràn lên băng qua nó.
Âm thanh của nụ hôn lấp đầy tai tôi, tiếng cọ xát giữa vải vóc làm mặt tôi nóng bừng. Đầu lưỡi quấn lấy nhau, vương sợi dây liên kết mờ ám.
“Ưm.”
Tôi thở không nổi, muốn quay đầu đi, nhưng lại bị cánh tay Tịch Úc giam cầm trong một không gian chật hẹp, không thể trốn tránh.
Chiếc ghế sofa bên cạnh lún xuống – là anh ấy cũng ngồi xuống, rồi lại ôm lấy tôi, đặt tôi ngồi đối diện trên đùi anh ấy.
Chợt nhận ra điều mà tôi từng tưởng tượng nay đã thành hiện thực, tôi bị nỗi xấu hổ chưa từng có nhấn chìm.
Hơn nữa, tư thế ngồi kiểu này dẫn đến một vấn đề mà trong tưởng tượng của tôi không hề xuất hiện.
Một bộ phận nào đó… thỉnh thoảng sẽ chạm vào nhau.
Tôi muốn chống người lên, cố che giấu, nhưng tay anh ấy đặt lên eo tôi, lòng bàn tay nóng rực, cách vuốt ve khiến tôi run rẩy khắp người.
“Chờ đã.” Tôi sợ lộ liễu, cuống quýt nắm lấy tóc anh ấy.
“Hửm?”
Tịch Úc nhìn tôi với vẻ ngây ngẩn, gò má ửng đỏ.
Môi anh ấy hé mở, hơi thở gấp gáp, đôi mắt sâu thẳm dâng lên sóng nước, dường như sắp tràn ra thành cơn thủy triều.
Mái tóc vốn luôn được chải chuốt ngay ngắn giờ đã rối bời, lay động theo nhịp thở của anh ấy, quét nhẹ lên xương quai xanh tôi.
Tôi bị vẻ đẹp ấy mê hoặc đến nghẹn lời, như một gã thủy thủ ngốc nghếch bị tiên cá quyến rũ, nhưng không phải vì tiếng hát, mà là vì nhan sắc của anh ấy.
Chờ đến khi tôi bừng tỉnh, nhớ ra mình muốn nói gì, mới nhận ra điều đó thật khó mở lời.
“Tịch Úc, anh tại sao lại…”
Tại sao lại hôn tôi? Tại sao lại chạm vào tôi?
Tôi do dự, cảm thấy hỏi câu nào cũng kỳ lạ.
Nhưng anh ấy lại hiểu sai ý, ngón tay trượt xuống, khẽ chạm đầy trêu chọc.
“Có phải rất khó chịu không?”
Tịch Úc cởi dây lưng của tôi, giọng nói đầy mê hoặc phả vào tai tôi.
Tai tôi vốn rất nhạy cảm, suýt chút nữa cả người bật dậy.
Anh ấy dường như phát hiện ra, khẽ cười, áp môi lên vành tai tôi, tiếp tục hỏi.
Bàn tay thăm dò, giọng nói như thôi miên.
“Để tôi giúp cậu, bạn trai.”
Gì cơ?
Bạn trai?!
Chỉ trong tích tắc tôi còn đang bần thần, Tịch Úc đã dùng đôi tay linh hoạt thâm nhập vào vùng cấm địa.
Tôi nắm lấy cổ tay anh ấy, nhưng chẳng thể dùng bao nhiêu sức để ngăn cản. “Vậy… chúng ta là hai người có tình cảm với nhau sao?”
Tịch Úc dường như không biết trả lời thế nào, khép mắt lại, rồi nhìn thẳng vào tôi, nghiêm túc nói:
“Tôi không thể làm vậy với ai khác ngoài người yêu của mình. Nguyên Ly, tôi cũng thích em.”
Nhưng động tác của anh ấy thì chẳng ăn nhập gì với vẻ nghiêm túc kia cả.
“Làm người yêu tôi nhé.” Anh vừa mơn trớn, vừa thành khẩn mời gọi.
Tình cảnh thực sự quá kỳ quái.
“Chậm một chút, a…”
Tịch Úc phấn khích đến mức đuôi mắt hơi đỏ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tầng tầng sương mờ, vừa hôn lên tai tôi, vừa thì thầm:
“Đồng ý tôi, được không?”
Sự chạm vào của người khác và việc tự giải tỏa hoàn toàn là hai cảm giác khác nhau, tôi không thể chống đỡ nổi, ngoài hơi thở hỗn loạn thì chẳng còn tâm trí để nghĩ gì nữa.
Trong cơn choáng váng, tôi cảm thấy trời đất quay cuồng, bàn tay siết chặt tay áo anh ấy lúc co lúc duỗi.
“Tôi đồng ý… a, tôi chấp nhận, mau buông ra!”
Lời cầu xin chỉ khiến cơn sóng tình cuốn càng dữ dội hơn, tôi bị cuốn vào, không cách nào thoát ra.
Bờ môi Tịch Úc cắn nhẹ lên tai tôi.
“Ưm.”
Tôi run rẩy, thở hổn hển, ngã vào vòng tay anh ấy.
10
Xác nhận mối quan hệ yêu đương với Tịch Úc, tôi vẫn cảm thấy như đang mơ.
Nếu không phải chiếc cúc áo được may chặt trên cổ áo lặng lẽ chứng kiến mọi chuyện xảy ra, tôi thực sự sẽ nghi ngờ rằng việc thuận lợi hẹn hò với người mình thích chỉ là một giấc mộng đẹp.
Chiếc áo sơ mi mà anh ấy mặc hôm đó đã được ủi phẳng phiu, treo ngay ở vị trí dễ thấy nhất bên cửa. Mỗi lần liếc mắt nhìn thấy nó, tôi đều không nhịn được mà bật cười ngốc nghếch.
“Hê hê.”
Đang mải cười thầm, điện thoại trên bàn bỗng rung lên.

