07

Hôm sau.

Sau khi thức dậy, tôi cứ bồn chồn không yên.

Lúc làm bữa sáng, tôi nhầm đường thành muối rắc lên trứng rán. Rồi lại bị robot hút bụi quấn chân ngã nhào. Trước khi ra ngoài còn muốn thử tạo kiểu tóc, kết quả là xịt keo quá tay, phải đi gội sạch.

Sắp đến quán cà phê, tôi vô thức chỉnh lại cổ áo, nhưng cúc áo trên cùng không biết vì sao lại bung ra, lăn về phía trước.

Đúng là hỗn loạn hết sức.

Tôi ủ rũ đuổi theo.

Chiếc cúc lăn lông lốc, dừng lại trước một đôi giày da.

Chủ nhân của đôi giày cúi xuống nhặt lên, nhẹ nhàng tung lên rồi bắt lại.

“…Tịch Úc?”

“Là tôi.”

Anh ấy dường như luôn xuất hiện khi tôi chật vật nhất.

Mặc đồ nam cũng đẹp trai quá, tôi vô thức nhìn chằm chằm.

“Nguyên tiên sinh đang thi chạy với cúc áo à? Tôi đã chặn nó lại rồi.”

Anh ấy cười mỉm, vừa nói vừa mở lòng bàn tay. Chiếc cúc nằm ngay giữa, lấp lánh dưới ánh sáng.

“Trả lại cậu này.”

“Cảm ơn.”

Nhưng tôi còn chưa kịp nhận, anh ấy đã khép tay lại.

“Vào đi, tôi giúp cậu khâu lại.”

Tịch Úc tốt bụng, còn khéo tay nữa, đúng là người hoàn hảo.

Nhưng… tay tôi vẫn đang bị anh ấy nắm chặt.

Tôi quá sốc, đến mức quên cả cảm ơn. “…Ờm, tay.”

Chưa dứt lời, tôi đã bị hành động tiếp theo của Tịch Úc thu hút.

Anh ấy lật tấm bảng “Chào mừng” ở cửa quán, để lộ dòng chữ “Tạm ngừng hoạt động.”

Tại sao?

Nhận ra thắc mắc của tôi, bước chân anh ấy vẫn không hề chậm lại.

“Sẽ mất khá nhiều thời gian đấy.”

Anh ấy nở nụ cười rực rỡ, ngừng giải thích thêm.

…Kỳ lạ thật.

Rõ ràng tôi chỉ đến để hẹn gặp, nhưng lại có cảm giác như cừu non sắp vào miệng sói.

08

Nhà của Tịch Úc nằm ngay phía trên quán cà phê.

Ánh sáng ở cửa ra vào khá mờ.

“Đèn ở lối vào hỏng từ hôm kia, tôi chưa kịp sửa. Nếu không thấy rõ thì cậu có thể vịn vào tôi.”

“Được.”

Không chút nghi ngờ, tôi nắm lấy ống tay áo anh ấy.

Anh ấy thoáng sững người, rồi nhẹ nhàng dẫn tôi vào phòng khách, ra hiệu cho tôi ngồi xuống ghế sô pha.

“Cởi ra đi.” Anh ấy tìm kim chỉ, nói thẳng thừng.

Chuyện này cũng hợp lý thôi, chẳng lẽ tôi mặc nguyên áo để anh ấy khâu cúc, rồi bị ôm vào lòng hoặc phải ngồi lên đùi anh ấy sao?

Khoan đã… ngồi lên đùi?

Tôi thầm mắng bản thân đừng có suy nghĩ bậy bạ, cố gắng không tưởng tượng mấy cảnh tượng mập mờ đó. Nhưng dù cố kiềm chế, mấy suy nghĩ hồng phấn vẫn cứ len lỏi vào đầu tôi.

Cởi áo trong lúc bị anh ấy nhìn chằm chằm là một trải nghiệm kỳ lạ. Tôi muốn nhanh chóng cởi ra, nhưng càng vội càng dễ luống cuống.

“Xin lỗi, nút hơi chặt.”

Tất cả là do tôi muốn diện đẹp khi gặp Tịch Úc, nên đã mặc áo sơ mi mới mà quên cắt rộng khuy áo trước.

Mải chiến đấu với chiếc cúc, tôi không để ý ánh mắt anh ấy.

Đến chiếc thứ ba, anh ấy đột ngột ho một tiếng, quay mặt đi.

“Từ từ thôi, tôi không giục đâu.”

Tôi cảm kích nhìn anh ấy, nhưng lại phát hiện tai anh ấy đỏ ửng, lan xuống cả cổ.

Hả?

Phản ứng này là sao?

“Dạo này trời lạnh hơn, tôi tưởng cậu sẽ mặc thêm áo bên trong, nên mới bảo cậu cởi ra… Xin lỗi nhé, tôi đi tìm áo khác cho cậu mặc.”

Anh ấy vội vàng bước vào phòng ngủ, bóng lưng như đang chạy trốn.

Thì ra là vậy. Tôi dở khóc dở cười.

Vậy tôi cởi đồ dứt khoát như vậy, chẳng phải sẽ làm anh ấy nghĩ tôi quá chủ động sao?

Sao tôi lại có thể gây ra chuyện thế này? Tôi là máy tạo rắc rối tự động à?

Huhu.

09

Điều bất ngờ là, Tịch Úc mang đến một chiếc váy.

“Anh muốn tôi mặc sao? Tại sao?”

“Tôi nghĩ cậu sẽ muốn thử.” Anh nhướng mày. “Bởi vì hôm trước tôi mặc nó trong cửa hàng, cậu có vẻ rất thích, còn nhìn nhiều lần.”

Hỏng rồi.

Hóa ra anh ấy đã nhận ra à? Tôi còn tưởng mình che giấu rất kỹ rồi.

Nhưng người tôi lén nhìn không phải chiếc váy, mà là Tịch Úc.

Đến nước này, nếu còn không thừa nhận thì quá là trơ trẽn.

“Thật ra…”

Tôi căng thẳng tìm từ, nhịp điệu lại bị câu hỏi bất ngờ của anh ấy làm rối loạn.

Trên người Tịch Úc tỏa ra hương cà phê đắng dịu, pha lẫn chút ngọt nhẹ của bọt sữa, từng sợi hương quấn quýt nơi chóp mũi tôi.

Đôi môi anh ấy khẽ hé mở, tựa như những cánh hoa tươi mới mềm mịn.

“Nếu không phải đang nhìn chiếc váy, chẳng lẽ là thích tôi…”

Anh vừa nói vừa nghiêng người tới, ánh mắt dò xét quét qua tôi, nụ cười mê hoặc đến mức khiến người ta thần hồn điên đảo.

“Phải! Tôi thích anh!”

“…khuôn mặt của tôi sao?”

Chúng tôi đồng thanh.

Rồi cùng nhìn thấy sự kinh ngạc tột độ trong mắt đối phương.

Trời ạ.

Thế này chẳng khác nào tự thú nhận.

Hơn nữa, lúc nãy tôi nghĩ mình nên dứt khoát nói ra, thành ra giọng nói khá lớn, như đang tuyên thệ vậy.

Tôi hoàn toàn không có dũng khí ngẩng đầu lên, chỉ muốn cắn lưỡi tự vẫn.

Sự tĩnh lặng ầm ĩ xâm chiếm không gian.

Chỉ có nhịp tim là thứ duy nhất hoạt động, náo động đến mức khiến tôi chóng mặt.

Nhưng sau một khoảnh khắc im lặng, một bóng tối bao trùm từ trên đỉnh đầu.

“Nhìn tôi, Nguyên Ly.”

Cằm tôi bị nâng lên nhẹ nhàng.

Scroll Up