Tiểu Trì từng nói, máu là nguyên liệu để tạo nên nước mắt, đúng không?
Vậy tại sao trong cơ thể tôi vẫn còn nhiều máu đến vậy?
Lạnh. Cơ thể như bị ném xuống một hầm băng sâu hun hút. Cơn đau lan từ cổ tay ra khắp người, như có một bàn tay vô hình bóp nát từng cơ quan nội tạng.
Nhưng tôi lại không sợ.
Tôi đã sống trong mơ hồ suốt ba năm, những kỷ niệm từng ngọt ngào như mật nay hóa thành lưỡi dao sắc bén, cứa từng nhát vào da thịt, nhỏ từng giọt máu trong tim.
Tôi chỉ… rất nhớ Tiểu Trì. Chỉ muốn gặp cậu ấy một lần, nói vài câu.
Ba năm dài đằng đẵng, nhưng cậu ấy chưa một lần xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Tiểu Trì giận tôi, chắc là vậy. Không sao cả, tôi… cũng sắp được gặp cậu rồi.
…
“Đồ ngu! Ai cho phép anh chết hả?!”
Trước khi mất đi ý thức, tôi dường như nghe thấy tiếng gào giận dữ của Tiểu Trì.
Chắc là ảo giác lúc sắp chết thôi.
Rất tiếc, tôi lại không chết được.
Lúc mở mắt ra, tôi đã nằm trên giường bệnh, trong mũi là mùi thuốc sát trùng nhè nhẹ.
Tôi muốn nhúc nhích cánh tay, nhưng cổ tay bị băng bó chặt cứng, không thể động đậy.
“Tên này đúng là mạng lớn, chắc chắn sống thọ trăm tuổi… khác hẳn với mình…”
Khoan đã—
Giọng này…?!
Cơ thể cứng đờ, tôi kinh hãi quay đầu lại. Mấy bông tuyết lẻ loi lọt qua khe cửa, rơi xuống người ai đó đang ngồi dưới sàn bên giường.
Cậu ấy ngồi bệt dưới đất, cúi đầu vuốt ve con chó nhỏ, ánh mắt dịu dàng như ngày xưa.
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng quen thuộc ấy, tim đập loạn, cổ họng nghẹn lại, cái tên ấy… lại không thể thốt nên lời.
Có lẽ… tôi quá nhớ cậu. Có lẽ chỉ là ảo giác. Có lẽ tôi đã điên thật rồi. Có lẽ…
Không sao. Không sao đâu.
Bác sĩ đã nói rồi – chỉ cần bỏ qua ảo giác, tôi sẽ sớm khỏe lại thôi.
Phớt lờ đi…
Tôi cố trấn tĩnh, giả vờ như không có gì xảy ra.
Nhưng rồi, lại nghe thấy giọng cậu ấy – rất nhẹ, như đang nói với chính mình:
“Phải sống cho tốt vào, sống thật tốt, sống đến trăm tuổi.”
Tôi quay mặt đi, nước mắt không thể kìm được mà lặng lẽ rơi xuống.
Sau đó, đơn tố cáo nặc danh tôi gửi về hành vi của giáo sư Trì cuối cùng cũng được điều tra xác minh. Cả mạng xã hội bùng nổ, nhưng tôi lại chẳng thấy vui nổi.
Tôi vẫn nhớ những bình luận sau khi Tiểu Trì tự sát.
Tựa như tuyết rơi – nhiều, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
“Yếu đuối.” “Không chịu được áp lực.” “Trốn tránh thực tế.” Đó là những gì người ta gán cho cậu ấy. Tàn nhẫn. Lạnh lùng. Đầy ác ý.
Họ không biết – và có lẽ cũng chẳng muốn biết – một cậu học sinh từ thị trấn nhỏ đã phải cố gắng đến thế nào để đỗ đại học, mang theo hy vọng bước vào cao học, làm nghiên cứu… rồi bị bóp nghẹt dưới cái bóng của những kẻ có quyền.
“Giữ cái tấm hình rách nát này làm gì vậy trời!”
Giọng Tiểu Trì bất ngờ vang lên, kéo tôi về hiện tại. Cậu ấy ngồi bên bàn trà, gương mặt phồng lên tức tối như một con cá nóc.
Có lẽ nên thay ảnh khác. Nhưng trong cả trăm tấm hình trong máy, chỉ có tấm này là biểu cảm của cậu ấy tự nhiên nhất.
Chắc vì hôm đó con heo tôi nuôi gặm nát bài tập cuối kỳ của cậu?
Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ kể cho cậu biết – chuyện đó là tôi cố ý.
Nghĩ đến đây, tôi khẽ mỉm cười.
“Hả? Cười cái gì đấy hả tên ngốc?”
Tiểu Trì bước lại gần, cau mày nhìn tôi, tò mò rõ ràng.
Tôi chỉ lặng lẽ dời mắt đi chỗ khác.
Chỉ cần không chạm vào cậu ấy, có lẽ cậu sẽ không biến mất… dù tôi thực sự rất muốn ôm cậu.
Ngoài trời tuyết lại rơi.
Tôi lén quan sát từng hành động của cậu, tim dường như bắt đầu đập trở lại.
Tốt quá. Tôi còn sợ cậu giận, không chịu gặp tôi nữa.
“Đồ ngu, viết gì mà cả đống thư thế này hả?!”
Thu dọn bát đũa xong, tôi tựa vào khung cửa bếp, nhìn Tiểu Trì đang lục tung phòng tìm gì đó. Trong lòng tôi chỉ có một cảm giác duy nhất: hạnh phúc.
Tôi nghĩ… chắc tôi không cần uống thuốc nữa đâu.
Nếu đây là ảo giác, tôi nguyện mãi mãi sống trong nó.
[Góc nhìn của Tiểu Trì]
Thật ra, tôi đáng lẽ nên rời đi từ lâu rồi. Tốt nhất là biến mất không để lại chút dấu vết nào.
Giống như con nhạn bay qua trời không để lại bóng, tuyết tan rồi vạn vật hồi sinh – trong ký ức của anh, không còn chút gì về tôi.
“Sắp đến nhà tôi rồi đấy. Ba mẹ tôi cậu biết rồi mà, không cần căng thẳng đâu ha. Họ dễ thương lắm! À, chị tôi và thằng nhóc Giang Bắc cũng có ở nhà. Mình đặt hành lý xong rồi đi hái bưởi, ăn lẩu nha—”
“Tiểu Trì? Này, cậu đang nghĩ gì thế?”
“Hả?” Tôi hoàn hồn, nhìn sang người đang ôm balô đứng bên cạnh, mắt long lanh, gương mặt tội nghiệp muốn khóc mà không dám:
“Đã bảo là tôi có thể về một mình rồi mà. Ai lại mua vé tàu cao tốc cho ma thế hả… Với lại tôi làm sao ăn lẩu được? Anh tính đốt cả nồi cho tôi hiện hồn ra à?”
“Tôi chỉ muốn có Tiểu Trì đi cùng thôi mà…”
Ôn Tuần chớp chớp mắt, ánh nhìn lấp lánh nước, cụp mắt xuống trông như một chú chó lớn đáng thương. Tự nhiên tôi chẳng nỡ mắng.
Thôi vậy… cứ ở lại thêm một chút với anh ấy.
Ít nhất là hết Tết này.
Đây là cái Tết đầu tiên sau khi mọi chuyện kết thúc. Tôi muốn bên anh.

