Đỉnh thật! Bảo không muốn nhìn Vương Nhạc bị bắt là giả, chứ nhắc đến lão tôi là tôi tức.

Hồi đó tôi bị lão bóc lột không khác gì nô lệ, bị chửi giữa buổi họp là chuyện thường, làm nghiên cứu cật lực, cuối cùng tên bài báo lại là con trai lão.

Ngay cả đề tài dự thi tôi dốc hết tâm sức chuẩn bị, cũng bị lão tiết lộ, rồi còn lật ngược lại vu oan tôi đạo văn.

Đạo cái đầu ông á! Aaaaa tức chết mất!

“Chị, em sợ… sợ tố cáo không có kết quả. Hai năm rồi… mỗi lần nghĩ đến cuộc gọi cuối cùng em bỏ lỡ từ Tiểu Trì, em lại muốn chết.

“Nếu hôm đó em không đến hội thảo, nếu em nghe điện thoại, có lẽ cậu ấy đã không…”

“Thôi thôi thôi, đừng nói nữa.” — chị gái thở dài, nhẹ nhàng nói:

“Tiểu Tuần à, trên đời này không có thuốc hối hận. Người đã khuất thì cũng đã đi rồi, người còn sống chỉ có thể sống cho tốt.

“Sống tiếp đi. Công lý ở trong lòng người. Rồi sẽ có kết quả, tin chị.”

Cửa sổ chưa đóng chặt, một làn gió nhẹ mang theo tuyết bay lẻn vào phòng, thổi khiến chú chó đang lim dim ngủ khẽ rùng mình.

Nó bò dậy, thân mật dụi vào ống quần chị gái.

“Nhìn xem, Tiểu Niệm vẫn cần em chăm sóc đó, hiểu chưa?”

13

Sau nhiều ngày tuyết rơi liên tục, cuối cùng thành phố A cũng đón được chút nắng.

Hôm ấy, khi Ôn Tuần xuất viện, tổ điều tra chính thức vào viện nghiên cứu, hàng loạt tin tức và tranh luận về vấn nạn bắt nạt học thuật phủ kín các trang tin lớn.

Ôn Tuần cầm điện thoại lướt đọc, hiếm hoi nở một nụ cười.

“Khụ khụ… xin lỗi cậu nha.” Không biết từ lúc nào, Giang Bắc đã đứng chờ trước thang máy, ôm bó hoa, lúng túng nói.

“Hôm đó tôi thực sự quá lời rồi, tôi phải xin lỗi.”

“Cậu là một người rất tốt, và rất xứng đôi với Tiểu Trì.”

Ôn Tuần còn chưa kịp nói gì, thì từ đâu đó, chị gái bác sĩ của anh đã nhào ra, cắt ngang.

“Giang Bắc, tránh xa em trai tôi ra! Cầm bó hoa của cậu biến nhanh!”

“Á á á chị ơi~ Em thật lòng muốn xin lỗi Tiểu Tuần mà!”

Giang Bắc bị chị gái túm tai kéo đi, mặt mếu như cún con bị mắng oan.

Chó con thì lăn lộn vui vẻ, còn tôi thì ngồi cạnh, cười không nhặt được mồm.

Còn hai người này…

Rõ ràng có gì đó không bình thường.

Sau một ngày nháo nhào, để mừng mọi chuyện đã khép lại, chị gái nhất quyết kéo Giang Bắc ra siêu thị mua nguyên một đống đồ ăn về.

Trên bàn ăn đặt bốn đôi đũa.

Huhu cảm động quá đi mất!

Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Ôn Tuần, chống cằm, nhìn mọi người rôm rả nói cười.

Ngoài cửa sổ lại bắt đầu có tuyết rơi, nồi lẩu trên bàn thì sôi sùng sục, chó con nằm bên chân bàn, đung đưa cái đuôi như cũng đang hưởng thụ bầu không khí ấm cúng này.

Thật là ấm áp.

Sau vài chén rượu, Giang Bắc gục luôn trên bàn, lảm nhảm mấy lời mơ hồ. Chị gái thì vừa cười vừa trêu chọc Ôn Tuần.

Tôi đứng dậy, lặng lẽ bước tới bàn trà.

Tấm ảnh bị xé hôm trước, không biết ai đã dán lại rất cẩn thận, còn thay cả khung mới.

Tôi đưa tay khẽ chạm vào tấm hình, rồi quay sang nhìn Ôn Tuần đang cười rạng rỡ trong bếp.

Thế này mới đúng. Nụ cười ấy mới hợp với anh ấy.

Mà nói thật, tôi không hiểu anh ấy nghĩ gì nữa. Chúng tôi chụp biết bao nhiêu ảnh, sao lại chọn đúng cái tấm xấu nhất để giữ lại?

Thật muốn trộm vứt luôn cho rồi.

Bữa tiệc nhỏ kết thúc lúc nửa đêm, Giang Bắc bị chị gái lôi đi, để lại Ôn Tuần dọn cả một bàn đầy bát đũa.

Tôi thấy cậu ấy thở dài, đứng dậy, lặng lẽ rửa sạch bát đĩa, rồi cất gọn vào tủ.

Xong xuôi, Ôn Tuần quấn chăn ngồi bên giường, tay cầm bút viết gì đó vào cuốn sổ.

Tò mò, tôi ghé lại gần.

Anh ấy viết rất chậm, từng nét từng nét rõ ràng, rất cẩn thận.

Ngày thứ 564 sau khi Tiểu Trì ra đi.

Mọi thứ cuối cùng cũng đã có lời giải.

Công lý thuộc về lòng người, thiện ác có báo.

Trong thời gian nằm viện, tôi đã hoàn thành việc sắp xếp lại toàn bộ thành quả nghiên cứu của Tiểu Trì.

Giờ đây, tất cả những công trình ấy đều có thể đường hoàng gắn tên anh ấy.

Tôi chợt nhớ, ngày tốt nghiệp, anh từng nói một câu:

“Rễ của sự sống đâm sâu vào lòng đất, xuyên qua con sông ngầm hỗn độn của vật lý lượng tử, bám chắc trong tầng đá của nền văn minh nhân loại. Chân lý không bao giờ chết. Nghiên cứu không bao giờ ngừng lại.”

Không thể nào. Tôi chịu hết nổi rồi.

Anh ấy từ bao giờ lại viết được những lời sâu sắc thế này chứ?

Viết một hồi lâu, có lẽ đã mệt, Ôn Tuần khép sổ lại, nằm xuống giường.

Tôi tò mò lật giở cuốn sổ, đọc hết, rồi ân cần tắt đèn đầu giường.

Đã rất khuya. Ngoài phố vắng lặng không một bóng người. Cả thế giới như chìm vào giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn đỏ chớp tắt trên nóc tòa nhà cao tầng trong màn tuyết trắng.

Tôi biết, mình nên rời đi.

Thật ra, ngày tôi lấy lại toàn bộ ký ức, tôi đã có thể rời khỏi căn phòng thuê rách nát này—nơi đã giam giữ tôi suốt bốn năm.

Ôn Tuần nhắm mắt, hiếm hoi giãn mày, khóe môi khẽ cong lên.

Tôi bước đến, định lén hôn anh ấy một cái.

Chỉ một lần thôi. Hôn xong là biến, tôi tự nhủ vậy.

Vừa cúi người, môi sắp chạm vào trán anh ấy, thì bất ngờ bị cánh tay nào đó ôm chặt lấy eo.

Giọng Ôn Tuần khàn khàn vang bên tai:

“Tôi tưởng, chỉ cần giả vờ như không nhìn thấy cậu… thì cậu sẽ ở lại bên tôi lâu thêm chút nữa.”

“Tiểu Trì, ở lại với tôi thêm một lát được không?”

“Nếu cậu đi rồi… thì thật sự, chỉ còn cún con ở lại với tôi thôi.”

Tôi nghẹn lời, mãi không nói được gì.

“Đồ ngốc này! Anh thấy được tôi từ lúc nào hả?”

Ôn Tuần cười gian, môi khẽ chạm vào má tôi, ôm tôi càng chặt hơn, giọng dịu dàng:

“Là hôm đó đấy… cái ngày tôi suýt chết. Có tính là phúc họa đan xen không?”

“Đan cái đầu cậu ấy!”

(Hết)

Ngoại truyện Ôn Tuần

Cổ tay đau rát, tôi nhìn thấy máu nhỏ giọt từ vết thương, tan vào làn nước ấm mà không gợn lên một chút sóng.

Không hề khuấy động, chỉ âm thầm biến mất.

Đây là hình phạt cho lời nói dối tôi tự dành cho bản thân.

Chỉ vài phút trước, tôi còn mạnh miệng nói rằng sẽ hướng về phía trước, quên cái chết của Tiểu Trì, quên những ký ức độc hại cứ gặm nhấm tôi từng ngày.

Nhưng thực tế là… tôi chẳng làm được.

Đèn trần chập chờn, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên trần nhà – đỏ, đen, trắng – rối rắm đến chóng mặt.

Scroll Up