Đầu tôi đau dữ dội, như có gì đó đang đập vỡ lớp đất đá, giãy giụa muốn thoát ra ngoài.
“Tôi đã phụ Tiểu Trì. Nhưng Tiểu Trì đã chết rồi… cậu ấy chết rồi!!”
Giọng khàn khàn của Ôn Tuần bất ngờ vang lên bên tai.
Khóe mắt tôi ươn ướt, tôi sực tỉnh, đưa tay sờ nhẹ, toàn là nước mắt.
Tất cả ký ức như sóng lớn trào dâng.
Trước mắt tôi, Ôn Tuần đang quỳ trên mặt đất, hốc mắt đỏ bừng, gần như bật khóc không thành tiếng.
Tôi chợt nhớ lại ngày hôm đó – cái ngày tôi nhảy xuống từ sân thượng viện nghiên cứu… Ôn Tuần cũng quỳ trước thi thể tôi, khóc đến ngất xỉu, bị nhân viên y tế đưa đi cùng trên cáng.
Tại sao…
Tại sao chứ?
Tại sao lại phải khóc, Ôn Tuần?
11
Trước khi rời đi, Giang Bắc đã ném vỡ tấm ảnh chụp chung trên bàn trà.
Mảnh kính vỡ tung tóe khắp sàn. Ôn Tuần ngồi im lặng ở góc tường, không nhúc nhích, như thể đã hóa thành một bức tượng đá.
Mãi đến lúc hoàng hôn buông xuống, ráng chiều nhuộm đỏ rực bầu trời, ánh sáng trong phòng dần mờ đi.
Anh ta cuối cùng cũng đứng dậy, xoa đầu chú chó nhỏ, tránh mảnh kính vụn rồi đi vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy vang lên, tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi khoanh chân bên cạnh chú chó đang ngủ say.
Thằng nhóc Giang Bắc này cũng thật là, mở miệng ra là toàn lời khó nghe.
Chuyện Ôn Tuần đốt bằng chứng phạm tội của thầy tôi, thật ra tôi không hề giận.
Ngược lại, khi thấy anh ta cuối cùng cũng chịu buông bỏ, tôi lại cảm thấy vui mừng.
Trong viện nghiên cứu, học phái ăn sâu bén rễ, thầy tôi lại là người dẫn đầu trong ngành, lợi ích đan xen chằng chịt, từ lâu đã như một cái cây cổ thụ không dễ lay động.
Còn Ôn Tuần, chỉ là một nghiên cứu viên bình thường không quyền không thế, giống như tôi, từ một thị trấn nhỏ xa xôi cố gắng vươn lên chỉ vì lý tưởng học thuật…
Không đáng, tôi thật sự không đáng để anh ấy làm đến mức đó.
“Gâu gâu gâu!” — không biết chú chó thức dậy từ lúc nào, mũi khịt khịt, hai chân trước nhấc lên như muốn cào vào ống quần tôi.
…Tim tôi đập thót một cái, ngẩng lên nhìn đồng hồ.
Tiếng nước trong phòng tắm vẫn còn, nhưng nghe kỹ lại không thấy tiếng động nào khác.
Tôi và chú chó nhìn nhau, đầu óc lập tức trống rỗng.
Loạng choạng đẩy cửa phòng tắm, cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt ngất xỉu.
“Ôn… Ôn Tuần!”
Bồn tắm đầy máu, con dao rọc giấy vấy máu rơi trên sàn. Ôn Tuần nhíu chặt mày, mặt trắng bệch, ngất lịm không còn ý thức.
Mẹ kiếp! Cái đồ ngốc này!
Tôi theo phản xạ nhào tới muốn ôm anh, nhưng lại chới với hụt tay. Mùi máu tanh khiến tôi choáng váng, phải lần mò đứng dậy, nhớ lại vị trí điện thoại trên bàn trà rồi chạy đến lấy máy của Ôn Tuần.
“Alo? Tiểu Tuần? Sao không nói gì?” — điện thoại nhanh chóng được kết nối, là người chị gái làm bác sĩ của Ôn Tuần.
Tôi ra hiệu cho chú chó, nó lập tức vẫy đuôi rồi sủa vang.
“Niệm Niệm? Ôn Tuần đâu rồi?”
“Gâu gâu gâu u…”
“…Đã xảy ra chuyện đúng không? Tôi đến ngay!”
12
“Đúng là mạng tên Ôn Tuần này lớn thật, nhìn là biết sống thọ, không như tao …” — tôi ngồi chồm hổm cạnh giường bệnh lẩm bẩm với chú chó.
Không hiểu sao, lúc đó tôi vội vàng chạy theo chị gái anh ra ngoài phòng, vậy mà lại thật sự thoát ra được.
Vết thương của Ôn Tuần đã được băng bó, chỉ là mất máu quá nhiều nên vẫn chưa tỉnh lại.
“Hừ, đồ ngốc.” — tôi tức điên lên vì hành động ngu xuẩn của anh ấy.
“Chị ơi, em… em sai rồi. Em đến thăm Ôn Tuần.” — tiếng Giang Bắc vang lên ở cửa.
Vừa mới bị chị gái Ôn Tuần chửi tơi bời, giờ hắn xách giỏ hoa quả cúi đầu, trông y như chú chó con bị mắng.
“Không được vào! Tôi chỉ có một đứa em quý báu thế này thôi, cút ngay cho khuất mắt!” — chị gái Ôn Tuần đẩy kính lên, tiện tay đóng sầm cửa lại, không quên đá Giang Bắc một cú.
Ôn Tuần mê man suốt hai ngày.
Sáng ngày thứ ba, ngoài sân tuyết rơi trắng xóa, mấy đứa trẻ đang đắp người tuyết.
“Tiểu… Tiểu Trì.”
Tôi giật mình quay lại, “két” một tiếng, cửa phòng mở ra. Chị gái Ôn Tuần bước vào, nhìn người trên giường, giọng thân mật:
“Thằng nhóc si tình này, cuối cùng cũng tỉnh rồi hả?
“Em làm chị sợ chết đi được, biết không hả!”
“Chị… em xin lỗi…” — Ôn Tuần nhíu mày, giọng yếu ớt.
“Thôi thôi thôi, đừng xin lỗi gì hết.”
…
Căn phòng lặng đi trong giây lát.
Hồi lâu sau, tôi nghe thấy Ôn Tuần nói:
“Chị… em rất nhớ Tiểu Trì. Chị nói xem, nếu cậu ấy thấy em thế này… có cười nhạo em không…”
Cạn lời…
Tôi âm thầm đảo mắt, ngồi xuống bên giường.
Vẻ mặt chị gái bác sĩ lúc đó y như lòng tôi — nhíu mày, nghiến răng, đầy vẻ “cầm vàng mà để vàng rơi”:
“Cười gì chứ, chắc là muốn tát cho em tỉnh ra đấy.
“Chị đã khuyên em rồi mà. Một là buông bỏ tất cả, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì, quên Tiểu Trì, làm lại từ đầu.
“Hai là kiên trì đến cùng. Em điều tra hai năm trời, đơn tố cáo nặc danh cũng nộp rồi, chỉ là chưa có kết quả. Giờ nói bỏ là bỏ luôn à?
“Vậy mà cũng dám vác mặt đi gặp Tiểu Trì?”
…
Trời đất, đến lượt tôi sốc luôn.
Ra là anh ấy thật sự lấy được chứng cứ rồi? Hóa ra đốt hôm đó toàn là bản sao?

