Từ lúc tôi có ý thức đến giờ, chưa từng bước ra khỏi căn phòng này.

Trước khi đi, cuối cùng anh ta cũng chịu đổi dãy sách giải phẫu học trên kệ thành những bộ truyện tranh hot nhất hiện giờ – là bộ mà tôi từng mê mẩn trước khi chết.

Tôi nhớ, hồi còn sống tôi đã gạ anh ta đọc, anh ta thì khinh thường ra mặt, còn mỉa mai tôi là trẻ con.

Vậy mà tôi chết rồi, cậu ta lại mê luôn cái thể loại này?

Ngày thứ năm kể từ khi Ôn Tuần biến mất, anh chàng giao hàng “Chết chưa?” lại xuất hiện, vác theo một bao tải đen đứng trước cửa, khẳng định lần này chắc chắn không giao nhầm.

“Lạch cạch lạch cạch—”

Rơi ra một đống tài liệu, còn có mấy bài luận văn của chính Ôn Tuần.

Không đùa à? Bị điên thật rồi đấy! Ai lại thi với ma cơ chứ!?

9

Biến mất tròn nửa tháng, không ngờ Ôn Tuần lại quay về.

Tôi bất lực thở dài, vịn cửa nhìn hắn xách vali lên lầu, sau lưng còn đi cùng một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề, đeo kính gọng vàng, đối lập hoàn toàn với vẻ tiều tụy của Ôn Tuần.

Ông ta ngồi xuống ghế sofa một cách thân thuộc, tay đan vào nhau, mỉm cười từ chối tách trà nóng mà Ôn Tuần đưa:

“Không cần trà đâu. Tôi đến tìm cậu hôm nay, vẫn là vì chuyện đó.”

“Cậu còn trẻ, không cần phải tự chôn vùi tiền đồ vì một người đã chết.”

Vài ngày không gặp, Ôn Tuần gầy đi thấy rõ, hai mắt thâm quầng, râu ria lởm chởm, giọng cũng khàn đặc:

“Thầy Vương, nói thật là tôi cũng mệt rồi. Nhưng thầy biết mà, tôi vốn là kẻ chỉ biết đến lợi ích.”

“Hừ.” – Người đàn ông trung niên nhếch mép, thở phào nhẹ nhõm, người cũng thả lỏng hơn, ngả người tựa vào lưng ghế.

“Biết nghĩ đến lợi ích là tốt, là người thì phải biết nghĩ cho mình. Tiểu Ôn này, thầy nghe nói cậu sắp được xét duyệt chức danh hả?”

“Nghe lời thầy đi, chuyện đã qua thì nên cho qua. Người chết thì đã chết rồi, người sống phải biết trân trọng bản thân. Nhìn về phía trước, tương lai còn sáng lắm.”

Ôn Tuần hiếm khi im lặng. Một lúc sau, hắn đứng dậy, kéo ra một nụ cười gượng:

“Thầy nói đúng. Học trò xin ghi nhớ.”

Hai người này đang làm cái gì vậy? Nói chuyện như đánh đố nhau.

Tôi âm thầm trợn mắt, quay người đi về phía cửa sổ.

Dưới lầu có một chiếc xe sang đỗ chình ình giữa lối cứu hỏa, bà cô nhặt ve chai đang kéo chiếc xe ba gác, hai tay chống hông hét toáng lên:

“Ai vậy hả? Lái xe đi chỗ khác! Vô ý thức vừa thôi!!”

Tôi vịn lan can hóng chuyện, chiếc xe chẳng mấy chốc cũng rời đi. Không biết từ khi nào, Ôn Tuần đã đứng ở ban công.

Hắn ngồi xổm trước thùng rác, ôm một đống giấy tờ, tay cầm bật lửa, do dự mãi.

Im lặng rất lâu, hắn rốt cuộc bấm nút bật lửa, ngọn lửa nhanh chóng nuốt chửng xấp tài liệu đó.

10

Rầm!

Tôi đang nhìn đống tro tàn trong thùng rác đến ngây người thì cửa phòng bỗng bị người ta đá tung ra.

“Gâu gâu gâu!!”

Là cún con!

Tôi lập tức ngẩng đầu, thấy một thanh niên lạ mặt đội mũ lưỡi trai vừa vào đến cửa đã thả dây xích, nổi giận đùng đùng xông đến chỗ Ôn Tuần, mặt mày tím tái, đấm thẳng vào mặt hắn một cú cực mạnh.

“Ôn Tuần! Tên cặn bã kia tìm đến mày rồi đúng không?”

“Bằng chứng hai năm trời tụi tao vất vả thu thập, mày… mẹ nó, mày thiêu sạch hết?!”

Biến cố xảy ra quá bất ngờ, tôi nhìn hai người họ căng thẳng như muốn đánh nhau đến nơi, há hốc miệng mà không nói nên lời.

Vẫn là tiếng chó con kéo tôi về hiện thực. Lâu rồi không gặp, mà Ôn Tuần lại nuôi nó béo ú ra, tròn xoe, chắc giờ tôi cũng không bế nổi nữa.

“Giang Bắc, cậu bình tĩnh chút.” – Ôn Tuần đứng dậy, dùng mu bàn tay lau máu nơi khóe miệng, giọng vẫn bình tĩnh.

Không ngờ thanh niên kia càng tức giận hơn, túm lấy cổ áo hắn, gần như gào lên:

“Bình tĩnh cái con mẹ mày! Tao nhìn lầm người rồi.”

“Tao thật sự thấy đau lòng thay cho Tiểu Trì! Mày với loại rác rưởi như Vương Nhạc có gì khác nhau?!”

“Hắn là hung thủ ép Tiểu Trì đến chết, còn mày là đồng lõa! Đồ hèn!!”

“Đủ rồi.” Ôn Tuần nghiêng đầu, giọng khản đặc.

“Hơ… không nói? Tại sao không nói?!” – Thanh niên kia nghẹn ngào, gần như khóc.

“Tại sao không nói hả?! Hai năm rồi! Tao chưa từng có một đêm ngủ ngon! Chỉ cần nhắm mắt lại, là thấy Tiểu Trì nhảy từ sân thượng xuống ngay trước mắt tao!”

Cậu ta đột nhiên cười, tiếng cười khàn khàn như muốn xé rách cổ họng:

“Ôn Tuần, còn mày thì sao? Mày ngủ ngon không? Mày có mơ thấy Tiểu Trì không? Mày không cảm thấy có lỗi chút nào sao?”

Tôi đ*o hiểu hai người này đang làm cái gì.

Thu lại tầm mắt từ chó con, tôi mở to mắt kinh ngạc nhìn hai người bọn họ.

So với Giang Bắc đang mất kiểm soát, Ôn Tuần lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

“Giang Bắc, tôi cần nhắc cậu một điều. Tiểu Trì đã chết rồi.”

“Rồi sao nữa? Mày muốn nói gì?”

“Chẳng phải mày yêu Tiểu Trì sao? Có giỏi thì chết theo cậu ấy đi, tự tử vì tình đi! Mày mẹ nó vì chức danh mà bắt tay với Vương Nhạc, dùng cái chết của Tiểu Trì để đổi lấy tương lai. Là anh em của Trì Lịch, tao thấy mày thật kinh tởm.”

Giang Bắc rõ ràng càng lúc càng kích động, túm lấy cổ áo Ôn Tuần, giơ tay định đấm tiếp.

Chó con lao đến, cắn lấy ống quần hai người, sủa liên tục như phát điên, khung cảnh trở nên hỗn loạn cực độ.

Nhưng tôi lại không làm gì được.

Scroll Up