Lông mi dài phủ lên mí mắt, môi trắng bệch, mày cau lại, sắc mặt mệt mỏi.
Cô gái đứng dậy, cầm khăn mặt bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại.
Chó con bị đánh thức, kêu “gâu” một tiếng. Thấy cô ấy, nó liền hí hửng chạy tới, quẫy đuôi lia lịa.
Cô cúi người bế nó lên, vuốt đầu nó:
“Giỏi lắm ha, ngay cả mày – cái đồ đáng thương – cũng bị anh ta đem về nuôi. Đáng thương thật đấy, chắc mày cũng rất nhớ chủ cũ phải không?”
Tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô ấy khi nói chuyện với nó.
Con chó con vui vẻ quẫy đuôi, chạy tới chỗ tôi.
Cô ấy đứng dậy, ánh mắt dừng lại nơi tôi, vẻ mặt không có biểu cảm gì, mà tôi thì vô thức lùi lại một bước.
Một lúc lâu sau, tôi mới kịp phản ứng lại.
Suýt nữa quên mất – tôi đã chết rồi, cô ấy đâu thể thấy tôi.
Dạo này tinh thần của Ôn Tuần không ổn lắm.
Đừng tưởng ban ngày anh ta tỉnh táo như người bình thường, ban đêm còn đáng sợ hơn cả ma. Chỉ cần không chú ý một cái là thấy anh ta một mình ngồi trong phòng khách trống hoác mà khóc, ngủ cũng khóc, mơ cũng khóc, tỉnh dậy lại khóc…
Cứ tiếp tục thế này, không chừng một ngày nào đó anh ta sẽ tới đây “ở chung” với tôi thật.
Nghĩ đến đó tôi thấy lạnh sống lưng.
Tôi quay đầu, nhìn gương mặt đầy nước mắt của Ôn Tuần trên giường, thở dài.
Khổ thân thật.
Thanh niên trẻ tuổi, mới nhiêu đó tuổi, có gì mà nghĩ không thông, ngày nào cũng khóc, như thể vợ chết không bằng.
06
Đêm ba mươi Tết, khi người ta sum họp gia đình, thì Ôn Tuần lại đeo ba lô đầy giấy tiền vàng mã, đi đến nghĩa trang.
Tên trên bia mộ không nhìn rõ.
Tôi chẳng hiểu, anh ta muốn gửi cho ai?
Giấy vàng bị gió thổi bay, xoay một vòng giữa không trung rồi trôi đi mất. Con chó nằm bên chân anh ta, không có sức sống, chỉ quẫy đuôi nhẹ.
Tôi vốn chẳng định đi theo, thấy có gì đó là lạ, thân thể vừa nhẹ đi một cái thì đã thấy mình đứng trước bia mộ.
Ngọn lửa bập bùng cháy, giấy vàng hóa thành tro. Đúng lúc tôi tưởng rằng anh ta cuối cùng cũng chịu dừng lại cái trò kỳ quái này…
Thì Ôn Tuần lại thản nhiên lấy ra một xấp luận văn dày từ trong ba lô, bỏ vào lò đốt.
“Tên điên này…
“Gửi cho ma thứ này làm gì? Ăn được không? Dùng được không?
“Ý anh là muốn nhắc tôi dù có chết rồi cũng không được quên đọc tài liệu học thuật đấy à?”
Tôi giận quá, vung tay đổ cả cái chậu lửa đi.
Ôn Tuần sững sờ một hồi, rồi từ từ đứng lên, ánh mắt dừng trên tấm bia, lẩm bẩm:
“Tôi hiểu ý cậu rồi, Tiểu Trì.
“Yên tâm đi, kết quả điều tra sẽ sớm có thôi.
“Những kẻ đã bắt nạt cậu, một tên cũng không thoát được.”
…Thần kinh à? Anh ta đang nói gì vậy? Tôi nghĩ mãi không ra.
Hôm sau, “Chết chưa?” – dịch vụ chuyển phát cho hồn ma – lại giao hàng đến cửa, vác nguyên một thùng luận văn tới, gọn gàng ngăn nắp, mới chỉ là một nửa.
Con ma giao hàng chắc như đinh đóng cột, nói là Ôn Tuần đốt cho tôi.
Tôi tranh cãi một hồi không xong, túm anh ta lại bắt mang đống này đi. Tôi không nhận!
Hắn tức đến dậm chân: “Này hồn ma! Có lý một chút đi! Định vị rõ ràng là ở đây! Người nhận chắc chắn là cậu!”
Tôi cãi: “Vậy anh nói thử người nhận tên gì?”
Hắn trừng mắt, gỡ tay tôi ra, đưa đơn hàng đến trước mặt tôi – rõ ràng viết người nhận: Trì Lịch.
Trì Lịch…
Trì Lịch là ai?
Tờ đơn rơi nhẹ xuống đất, tôi cúi người nhặt lên, nhìn cái tên trên đó, đầu óc bắt đầu choáng váng.
07
Tôi nhớ lại rồi, nhưng không nhiều.
Tôi chính là Trì Lịch. Con heo Alaska kia là thú cưng của tôi, bảo sao nó cứ quấn lấy tôi mãi.
Hình nền điện thoại, ảnh nền máy tính, bức ảnh chụp chung đó… chàng trai ôm cây cải thảo chính là tôi.
Cây cải đó là bài tập trên lớp, bị con heo nhà Ôn Tuần nuôi gặm nát, suýt nữa tôi bị rớt môn.
Ngoài chuyện đó ra, tôi vẫn không nhớ được mình đã chết thế nào, cũng không hiểu vì sao cái tên tử thù Ôn Tuần lại ở đây, nuôi thú cưng của tôi, còn sống trong căn nhà mà tôi từng thuê…
Thù hận sâu thế à?
Tôi cũng có làm gì quá đáng đâu! Chỉ là… cùng bạn cùng phòng lén lút nửa đêm nấu con cá quý của anh ta ăn lẩu thôi mà.
Lúc sống khiến người ta ghét, lúc chết cũng không để ma được yên.
Đáng ghét, Ôn Tuần!
08
Cuối cùng, tôi cũng đạt được mong ước: Ôn Tuần biến mất rồi.
Trước khi đi, cô gái kia đến dắt con chó đi.
Nó không chịu, nằm rạp xuống trước mặt tôi, giơ chân ra muốn kéo lấy ống quần tôi, nhưng lần nào cũng xuyên qua thân thể tôi.
Về sau nó mệt, chỉ nằm dưới đất rên ư ử.
Chó con thì biết gì? Nó thậm chí không biết là tôi đã chết rồi.
Ôn Tuần sắp chuyển nhà, dẫu sao nơi này vừa xa vừa hẻo lánh, không tiện đi lại với viện nghiên cứu.
Tôi nằm sấp trên ban công, nhìn họ rời đi.
Nam thanh nữ tú, cũng hợp đôi ghê.
Hôm nay nắng đẹp, vườn hoa dưới nhà có vài đứa nhỏ đang chơi đùa, tiếng cười vang vọng. Tốt thật, tôi cũng muốn ra ngoài xem xem.
Tôi nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa một hồi, rồi bỏ cuộc.

