Vừa mở cửa, con này mắt đã sáng rực, lao một cú trượt dài về phía tôi, lè lưỡi, vẫy đuôi như điên.
Tôi lập tức lùi lại liên tục.
Con chó này sao thân thiện quá mức thế?
Tôi chỉ vào Ôn Tuần – người đang bận rộn sắp xếp ổ chó – làm động tác cắt cổ, ra hiệu cho nó.
“Xông lên! Cắn hắn!”
Nó trừng mắt to nhìn, rõ ràng hiểu lầm ý tôi, đuôi vẫy còn mạnh hơn, lăn tròn trên sàn nhà.
“Đồ chó ngu.” – Tôi tức tối.
“Tiểu Trì! Lại đây ăn cơm nè.”
Ôn Tuần vừa gọi, con chó lập tức bật dậy, bốn cái chân mập mạp nhảy tưng tưng, lao tới như tên bắn, chôn đầu vào tô cơm.
Lo xong cho chó, Ôn Tuần lại vội vàng rời đi.
Tôi đứng ở ban công, nhìn theo bóng hắn khuất dần.
“Gâu gâu gâu!”
Tôi giật mình quay lại, con chó ngẩng đầu lên, ngậm theo một tấm thẻ, phấn khởi chạy đến chân tôi, đưa lên.
“Cái gì đây?” – Tôi nhận lấy.
Là một chiếc thẻ công tác, viền xanh lam.
Tôi đưa lên xem kỹ dòng chữ nhỏ trên đó:
Viện nghiên cứu Y học thú y XX – Nghiên cứu viên: Ôn Tuần.
Ôn Tuần trong thẻ trông trẻ hơn bây giờ nhiều, ánh mắt còn có nét non nớt, không sâu thẳm như hiện tại.
Tôi ném thẻ qua một bên, định đi vào bếp tìm trò gì đó vui vui, thì ở góc hành lang chợt thấy một bóng đen đang ngồi xổm.
Nó rúc ở góc tường, không nhúc nhích, cho đến khi tôi tới gần mới ngẩng đầu lên.
Là một linh hồn nhỏ nữa, nhìn kỹ thì rất giống con mèo đáng thương mà Ôn Tuần từng mang về hôm nào.
Cơ thể nó trong suốt mờ mờ, hai chân trước bám chặt xuống đất, hai chân sau chống lên, đôi mắt to tròn nhìn tôi chằm chằm như muốn nói điều gì đó.
“Bé con, mày đến để báo thù hả?”
Tôi ngồi xổm xuống, vươn tay muốn xoa đầu nó, thì nó đột ngột nhảy lùi lại, lao vút ra ngoài cửa sổ.
Gió thổi qua, nó tan biến, để lại một bông hoa tím nhỏ nằm yên trên sàn.
04
Dạo gần đây Ôn Tuần về nhà ngày càng muộn, sáng đi tối mịt, ngày nào cũng đầu tắt mặt tối.
Tôi thành một con ma già cô đơn trong nhà trống.
Trên chiếc bàn sọc trắng chỉ có mỗi tấm ảnh chụp chung, còn lại toàn đồ linh tinh chất đống bừa bộn.
Trời bắt đầu lạnh, con chó cũng uể oải chẳng buồn động đậy.
Tôi ngồi xổm trước ổ chó, chọc chọc đầu nó luyên thuyên một hồi, nó chỉ khẽ vẫy đuôi, xoay người nằm tư thế khác rồi tiếp tục ngủ.
Chán không chịu được, tôi vật vờ lên ghế sofa, mở tivi.
“Tối nay khoảng tám giờ, cảnh sát nhận được cuộc gọi báo án từ người dân, cho biết có một người đàn ông rơi từ tầng cao tử vong tại một viện nghiên cứu ở thành phố A…”
Tim tôi bỗng chốc hoảng loạn, theo bản năng nhìn về đồng hồ treo tường.
Viện nghiên cứu ở thành phố A… Ôn Tuần…
Đã mười giờ đêm, mà hắn vẫn chưa về.
Chết tiệt, tên này rốt cuộc đi đâu rồi! Đến chó cũng chưa được cho ăn, để con “heo Alaska” này đói gầy thì sao mà chịu nổi!
Tôi bồn chồn trong lòng, cầm điều khiển tivi bấm loạn cả lên mà chẳng có bộ phim hài nào xem được.
Tích.
Kim đồng hồ chỉ đúng ba giờ sáng.
Phòng khách không bật đèn, rèm cửa che hết ánh sáng bên ngoài, trong nhà tối đen như mực.
Tôi lần mò đứng dậy, đi tới cửa chính, còn chưa chạm tay vào tay nắm cửa thì cơ thể đã bị ánh vàng đánh bật ngược lại.
Lưng va vào bàn trà, “rào” một tiếng, gì đó rơi tung tóe đầy đất.
Tôi xoa lưng, đứng dậy, lần theo tiếng động đi tới.
Dưới gầm bàn trà, những viên thuốc nhỏ màu vàng trắng rơi vãi khắp nơi.
Vừa định bụng đại phát từ bi nhặt giùm hắn, thì “cạch” – đèn bật sáng.
Tim tôi chợt thắt lại, ngẩng đầu lên, đập vào mắt là khuôn mặt tái nhợt của Ôn Tuần.
Hắn đứng ở cửa, sắc mặt vô cùng tệ, môi khô nứt nẻ, cả người trông mệt mỏi và tiều tụy đến đáng sợ.
Hắn buông chìa khóa, bước vào ngồi phịch xuống ghế sofa, tựa người vào lưng ghế, hơi thở yếu ớt, nhịp thở gấp gáp.
Hắn rốt cuộc bị sao vậy?
Tôi bước lại gần, đưa tay ra thử hơi thở ở cánh mũi.
Ờ, còn sống.
Thế thì thôi, không sao cả.
05
Tôi đoán là, chắc là Ôn Tuần đang yêu rồi.
Hình nền điện thoại đã đổi, bức ảnh mà ngày nào anh ta cũng lau chùi đến cả chục lần, giờ cũng bị khóa lại trong tủ.
Hôm đó, anh ta say mềm, được một cô gái đưa về.
Tôi lặng lẽ đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn cô ấy bận bịu tới lui.
Đầu tiên là đỡ anh ta nằm lên giường, rồi cởi áo khoác ngoài, cởi giày tất.
Sau đó mới vào nhà vệ sinh, xả nước, vắt khăn, lau mặt cho anh ta…
Tôi cảm thấy mình không nên đứng đây.
Nhưng chân tôi như mọc rễ, dính chặt dưới sàn, không nhúc nhích nổi.
Cô ấy ngồi bên mép giường, dùng ngón tay vuốt hàng lông mày đang cau lại của anh ta: “Chuyện này mày vẫn không vượt qua được hả, từ nhỏ đến lớn cái tính ngang bướng vẫn y như cũ.”
Tôi nhìn theo ánh mắt cô ấy. Ôn Tuần đã ngủ.
Dưới ánh đèn mờ trong phòng ngủ, anh ta yên lặng nằm đó.

