Sau hai năm vắng bóng, cuối cùng chủ nhà cũng tìm được một tên khách thuê mới khốn khổ.

Thế là tôi không còn buồn chán nữa.

Không ngờ khi thấy vòi nước chảy ra nước đỏ như máu, hắn lại gọi điện cho ban quản lý đến kiểm tra đường ống.

Tôi lắc cánh cửa kêu “cót két cót két”, hắn liền lấy dầu tra trơn bản lề.

Tóm lại là, luôn luôn tin vào khoa học, nhất định không chịu dọn đi.

Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, định hiện hồn đè hắn ngủ cho hắn chết khiếp. Kết quả là hắn mơ màng trở mình, rồi ôm tôi vào lòng.

“Tiểu quỷ, đừng quậy nữa.”

01

Tôi nghi ngờ Ôn Tuần chính là tên biến thái đã gi-t tôi.

Ngày đầu tiên dọn vào, hắn xé hết bùa chú mà chủ nhà để lại, rồi châm lửa đốt sạch.

Ngày thứ hai, hắn mang về một gói hàng to cỡ nửa người, rơi ra lạch cạch một đống dao kéo.

Ngày thứ ba, hắn bán hết sách của người thuê trước, trên kệ sách chỉ còn lại toàn bộ là “Giải phẫu học”, “Giải phẫu gia súc”, “Giải phẫu người có minh họa màu”…

Ngày thứ tư, hắn về nhà lúc ba giờ sáng, áo khoác trắng đầy máu, trong mũ có một linh hồn của con mèo con.

Con mèo bị gãy chân, nửa thân không còn lông, đuôi chỉ còn một nửa, mặt đầy máu, trông rất đáng thương.

Tên biến thái này… đến cả mèo cũng không tha.

Tôi ngẩng đầu, nhìn đống tiêu bản động vật trên bàn học của hắn, đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

Tôi không dám nghĩ thêm nữa.

Ngôi nhà này, tuyệt đối tuyệt đối không thể để hắn ở lại!

Nói là làm.

Hắn tắm, tôi điên cuồng bấm cầu dao điện.

Hắn ngủ, tôi lắc cửa, bật nhạc DJ hết cỡ.

Hắn coi phim, tôi cầm điều khiển đổi liên tục hai mươi kênh trong một giây.

Sau khi bị gọi đến lần thứ ba mươi trong vòng chưa đầy một tuần, anh nhân viên ban quản lý khẽ khàng đưa ra đề nghị:

“Anh ơi, hay là anh đi cúng bái trừ tà thử xem. Chúng tôi thật sự lực bất tòng tâm.”

Hắn gật đầu, nói đã hiểu, rồi bắt đầu thu dọn hành lý.

Hắn đi lấy vali, điện thoại để dưới đất.

Màn hình sáng lên, tôi chẳng có gì làm nên thò đầu lại gần xem.

Hình nền khóa màn là ảnh hắn và một chàng trai khác. Ôn Tuần mặc blouse trắng, ôm một con heo, chàng trai bên cạnh cắn răng trợn mắt, vẻ mặt dữ tợn, tay ôm một cây cải thảo to.

Khá độc đáo đấy.

Tôi nhìn chăm chăm tấm ảnh rất lâu, không hiểu sao lại thấy quen mắt.

Suy nghĩ một lúc, tôi đành từ bỏ, càng nghĩ đầu càng đau.

Thôi bỏ đi, dù sao tôi cũng ch-t rồi.

Người ch-t như đèn tắt, tôi quên mất mình là ai, cũng quên vì sao bị kẹt lại trong cái căn nhà cho thuê rách nát này.

Điều duy nhất còn nhớ là nỗi đau khắc cốt ghi tâm trước khi ch-t. Cơ thể bị xé nát, máu ngấm vào đất, linh hồn vỡ vụn, chỉ có thể sa ngã.

Vì thế tôi hận.

Tôi hận kẻ đã gi-t tôi.

“Thôi khỏi, tôi không đi nữa.” – hắn đột nhiên lên tiếng.

Tôi giật mình, quay đầu lại thì thấy Ôn Tuần đã đóng vali, ngồi lại trước bàn, mở laptop ra.

Gì cơ?

Không đi nữa? Lại không đi?

Chẳng phải tôi mệt mỏi dàn trận mấy ngày nay là vô ích hết à??

“Alo, tiệm bánh hả? Tôi muốn đặt một cái bánh sinh nhật.”

Tôi ngồi xuống phía sau hắn, mệt mỏi, tầm mắt dừng lại trên màn hình máy tính – vẫn là tấm ảnh đó.

Heo và cải thảo.

Hắn và người kia.

“Đúng rồi, tôi cũng muốn đặt một bó hoa. Hoa diên vĩ nhé, cảm ơn.”

Hắn trông rất bận.

Tôi rướn người lại gần, muốn nhìn rõ dòng chữ hắn gõ trong thanh tìm kiếm:

“Làm sao để có một sinh nhật ý nghĩa?”

Thảm, đúng là thảm. Đến sinh nhật cũng không ai bên cạnh.

02

Tôi nghi ngờ đầu óc Ôn Tuần có vấn đề.

Đêm không ngủ, mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt đàng hoàng ngồi trước bàn trà cắm hoa.

Tích.

Kim giờ chỉ đúng mười hai giờ.

Đèn tắt, hắn lần mò trong bóng tối mở hộp bánh sinh nhật, thắp nến, “xoẹt” một tiếng, ngọn nến hình cánh hoa màu hồng bung ra, “Happy birthday to you”, giọng khàn khàn chói tai.

“Tch.” Tôi chậc lưỡi, từ bậu cửa sổ nhảy xuống, lúc hắn nhắm mắt cầu nguyện liền thổi tắt hết nến.

Khói trắng tản dần, tiếng nhạc im bặt, bóng tối dày đặc đến mức không thấy nổi bàn tay, tôi nghe thấy hắn lẩm bẩm:

“Chúc mừng sinh nhật, Tiểu Trì.”

“Chúc cái gì mà chúc, anh mau dọn đi thì tôi mới vui được.”

Dù gì hắn cũng không thấy tôi, tôi ngồi xổm trước bánh sinh nhật, lầm bầm, lấy ngón tay quẹt tí kem cho vào miệng.

“Dở tệ.”

Không có vị gì cả.

Tôi ngẩng đầu, thấy Ôn Tuần không ăn bánh.

Hắn ngồi trước bàn trà, hai tay ôm mặt, cúi đầu, vai khẽ run.

Đoàng.

Ngoài cửa sổ ánh sáng trắng lóe lên, tôi vội chạy ra ban công.

Pháo hoa bạc bay lên không trung, tỏa ra giữa bầu trời đêm đen kịt, rủ xuống từng sợi tơ vàng mảnh, gió thổi qua, lại lặng lẽ tan biến.

“Lại thêm một năm nữa rồi.”

Tiếng nói từ phía sau vang lên, tôi quay lại, thấy Ôn Tuần dựa vào tường, bóng dưới chân bị kéo dài bởi ánh sáng.

Hắn cúi đầu, ánh mắt trống rỗng.

Hắn… đang khóc sao?

03

Hai tuần sau khi dọn vào, một ngày nọ, Ôn Tuần cưỡi xe điện lạch bạch trở về, phía sau chở theo một con chó Alaska to tướng.

Scroll Up