Sáng hôm sau, khi tôi còn đang nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm thấy có ai đó đang giúp mình mặc quần áo. Mở mắt ra, tôi thấy Diệp Cảnh Hoài đang cúi đầu, nghiêm túc cài cúc áo sơ mi cho tôi, từ chiếc cúc dưới cùng, từng chiếc một đi lên.
“Để tôi tự làm…” Tôi đưa tay ra ngăn.
“Đừng động.” Anh ta gạt tay tôi ra, tiếp tục cài. “Đêm qua anh ngủ không ngon, chợp mắt thêm chút nữa đi.”
Đầu ngón tay anh ta thỉnh thoảng chạm vào da tôi, cảm giác ấm áp và mềm mại. Cài đến cổ áo, anh ta khựng lại, nhìn tôi một cái rồi buông tay. “Cà vạt anh tự thắt đi, tôi sợ thắt chặt quá làm anh khó thở.”
Nói xong anh ta quay vào bếp, mang ly sữa ấm ra. Tôi ngồi trên giường, nhìn ly sữa, bỗng cảm thấy có gì đó sai sai. Đây là lần đầu tôi bao nuôi người khác. Người được bao nuôi đều chu đáo thế này sao? Giống như một anh bạn trai cực phẩm chăm sóc kim chủ vậy.
Ý nghĩ này khiến tôi hơi hoảng. Tôi tự nhủ đừng nghĩ nhiều, anh ta chỉ vì nhận tiền nên dịch vụ mới tốt thôi. Nhưng ánh mắt Diệp Cảnh Hoài nhìn tôi quá nghiêm túc. Không phải sự vồn vã lấy lòng kim chủ, mà là một loại… tôi không nói rõ được, giống như tôi là một người cực kỳ quan trọng đối với anh ta vậy.
Ngày tháng cứ thế trôi qua. Sức khỏe tôi ngày một tốt lên, tần suất phát bệnh rối loạn tin tức tố ngày càng thấp. Đến mức bác sĩ cũng ngạc nhiên, hỏi tôi có tìm thấy phương pháp điều trị mới nào không. Tôi nói có. Bác sĩ hỏi là gì, tôi chỉ mỉm cười không trả lời.
Nhưng tôi không ngờ rằng, những ngày bình yên lại bị phá vỡ như thế.
15
Hôm đó tôi tan làm sớm, định bụng tiện đường đi đón Diệp Cảnh Hoài. Anh ta nói dạo này đang giúp một người bạn xử lý công việc, địa chỉ ở một tòa nhà văn phòng trung tâm thành phố.
Vừa đi đến dưới lầu, tôi đã thấy hai người bước ra từ đại sảnh. Một là Diệp Cảnh Hoài. Người kia là Cố Thần.
Biểu cảm của Cố Thần khiến tôi ngẩn người. Đó không phải là một Cố Thần luôn lạnh lùng, cao ngạo mà tôi biết. Anh ta đứng trước mặt Cảnh Hoài, hơi cúi đầu, tư thế gần như là nịnh nọt, môi mấp máy không biết đang nói gì.
Cảnh Hoài quay lưng về phía tôi nên không thấy biểu cảm. Nhưng tay anh ta đút trong túi quần, cả người toát ra vẻ lạnh lùng, xa cách. Rồi tôi thấy Cố Thần đưa tay muốn kéo ống tay áo Diệp Cảnh Hoài. Diệp Cảnh Hoài lùi lại một bước. Động tác không lớn nhưng rất kiên quyết, như một bức tường vô hình ngăn Cố Thần ở bên ngoài.
Tôi đứng cách đó không xa, nhìn cảnh này, đầu óc trống rỗng. Hóa ra Diệp Cảnh Hoài chính là “ánh trăng sáng” của Cố Thần. Thật mỉa mai làm sao.
Những dòng bình luận vẫn nhấp nháy, hào hứng kể về câu chuyện hạnh phúc sau này của họ. Tôi chẳng còn hứng thú đứng xem, quay người rời đi.
Về đến nhà, tôi ngồi trên sofa nhìn căn phòng mà tôi đã bắt đầu quen thuộc, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Tôi không muốn bị cuốn vào nữa. Không muốn làm vai pháo hôi ngáng đường trong mắt thiên hạ, không muốn thành hòn đá tảng trong tình cảm của nam chính, không muốn bị mọi người lãng quên ở cuối câu chuyện.
Nếu Diệp Cảnh Hoài là thụ chính, anh ta sớm muộn gì cũng quay về bên Cố Thần. Còn tôi, nên kịp thời rút lui để tránh kết cục bi thảm.
Tiếng cửa vang lên. Cảnh Hoài đã về, tay xách túi thức ăn. “Sao hôm nay về sớm thế?” Anh ta vừa thay giày vừa hỏi. “Tôi chưa nấu cơm, anh muốn ăn gì?”
“Cảnh Hoài.” Tôi gọi tên anh ta.
“Ơi?”
“Hôm nay, anh có thể đánh dấu hoàn toàn tôi được không?”
Động tác thay giày của anh ta khựng lại. Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt ngạc nhiên. “Sao đột nhiên lại nói thế này?”
Tôi bước tới, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể, đưa tay kéo ống tay áo anh ta. “Tôi thích anh, tôi muốn được anh đánh dấu hoàn toàn.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta. “Có được không?”
Diệp Cảnh Hoài không nói gì, chỉ nhìn tôi. Tôi cắn môi dưới, hạ giọng mềm mỏng hơn: “Bé cưng, cầu xin anh đấy, tôi thực sự rất muốn.”
Ánh mắt Diệp Cảnh Hoài tối sầm lại. “Anh có biết đánh dấu hoàn toàn nghĩa là gì không?” Giọng anh ta rất thấp.
“Biết.”
Diệp Cảnh Hoài kéo tôi vào lòng. Cái ôm rất chặt, như muốn khảm tôi vào xương tủy. Cằm anh ta tựa lên đỉnh đầu tôi, hơi thở nặng nề.
“Được.”
16
Đêm đó, Diệp Cảnh Hoài đánh dấu hoàn toàn tôi. Quá trình diễn ra dịu dàng hơn tôi tưởng rất nhiều. Anh ta luôn chú ý đến phản ứng của tôi, mỗi khi tôi nhíu mày, anh ta sẽ dừng lại, đợi tôi nói không sao mới tiếp tục.
Kết thúc, anh ta ôm tôi trong lòng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc tôi, rất lâu sau mới buông ra.
Sáng hôm sau, nhân lúc anh ta ra ngoài mua thức ăn, tôi rời đi. Về đến nhà, bố mẹ thấy tôi thì vừa ngạc nhiên vừa xót xa. “Bé con gầy đi nhiều quá.” Mẹ kéo tay tôi, hốc mắt đỏ hoe. “Ở ngoài ăn uống không tốt đúng không? Để mẹ hầm canh cho con, uống nhiều vào.”
“Mẹ, con không sao.” Tôi ngồi xuống, do dự một lát. “Đúng rồi, Cố Thần… sau này có tìm nhà mình gây rắc rối không ạ?”
“Nó hả?” Bố tôi hừ một tiếng. “Nó dám? Ly hôn là nó đồng ý, nhà mình cũng chẳng nợ nần gì nó. Với lại—” Bố nhìn mẹ, hai người trao nhau một ánh mắt đầy ẩn ý.
“Có chuyện gì vậy ạ?” tôi hỏi.
Mẹ ngồi đối diện tôi, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: “Lê Lê, có chuyện này bố mẹ luôn giấu con.”
“Chuyện gì ạ?”
“Chuyện hồi nhỏ, con còn nhớ được bao nhiêu?”
Tôi ngẩn ra. Chuyện hồi nhỏ? “Có chuyện gì sao ạ?”
Mẹ nhìn bố, bố gật đầu. “Hồi nhỏ, con có một người bạn rất thân. Hai đứa quen nhau từ mẫu giáo, ngày nào cũng quấn quýt, không rời nửa bước.” Giọng mẹ rất nhẹ, như đang kể một câu chuyện xa xăm. “Sau đó con phân hóa, chứng rối loạn tin tức tố phát tác, con sốt cao suốt ba ngày. Khi tỉnh lại, con quên mất nhiều chuyện, kể cả cậu ấy.”
Mẹ khựng lại. “Cậu ấy rất buồn, nhưng vẫn thường xuyên đến thăm con. Chỉ là mỗi lần gặp, con nhìn cậu ấy như người xa lạ, nên cậu ấy không dám đến nữa.”
“Sau đó, cậu ấy cũng phân hóa. Cậu ấy phân hóa thành Omega.”
Tôi sững sờ.
“Cậu ấy biết tin tức tố Omega không giúp gì được cho con, nên đã giấu con, không để con biết sự hiện diện của mình. Nhưng cậu ấy chưa bao giờ bỏ cuộc.” Giọng mẹ nghẹn ngào. “Cậu ấy tìm bố con, xin mẫu chiết xuất tin tức tố của con, rồi một mình ra nước ngoài.”
“Ra nước ngoài làm gì ạ?” Tôi hỏi, dù trong lòng đã thấp thoáng câu trả lời.
“Để thực hiện phẫu thuật tái phân hóa.” Bố tôi tiếp lời, giọng mang theo sự kính trọng. “Biến một Omega đã phân hóa thành Alpha là điều cực kỳ mạo hiểm, tỷ lệ thành công cực thấp. Viện nghiên cứu ở nước ngoài làm việc này mười mấy năm, số ca thành công chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
“Cậu ấy đã đi ba năm.”
“Cậu ấy thành công, tái phân hóa thành Alpha, và độ tương thích với con là 100%.”
“Sau khi thành công, cậu ấy hỏi con dạo này sống thế nào.” Mẹ lau nước mắt. “Bố mẹ nói con kết hôn rồi, nên cậu ấy không làm phiền nữa. Chỉ thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm tình hình.”
“Lần này con ly hôn, bố mẹ báo cho cậu ấy ngay. Cậu ấy…” Mẹ không nói tiếp được nữa. Bố vỗ vai mẹ, nói thay: “Cậu ấy muốn gặp con. Nhưng bố mẹ muốn hỏi ý con trước.”
Tôi há miệng, nhận ra giọng mình đang run rẩy: “Bố mẹ nói… cậu ấy tên là gì ạ?”

