15

Tuy nhiên, tôi vẫn không thể hiểu nổi vì sao anh lại làm thế.

“Anh Kỳ, vậy anh nói đi, tại sao anh lại làm vậy?”

Tôi nhìn anh, chờ đợi một câu trả lời nghiêm túc.

“Trần Trần, nếu anh nói vì anh yêu em, em tin không?”

Tôi có cảm giác anh Kỳ đang nghiêm túc… nói xạo, nhưng lại chẳng có bằng chứng để bắt bẻ.

“Anh có biết ‘yêu’ kiểu như anh suýt chút nữa đã khiến người khác chiếm được tôi không?”

Tôi trừng mắt lườm anh một cái.

“Chẳng lẽ tôi là Beta thì không xứng với anh à?”

“Nhất định phải biến tôi thành Omega mới được sao?!”

Càng nói tôi càng thấy mình bị thiệt – tự nhiên đang yên đang lành là Beta, giờ “bị ép” thành Omega. Mà là có kế hoạch sẵn luôn!

Kỳ Vọng thì sốc toàn tập:

“Trần Trần… em nói em là gì cơ?!”

“Tôi là Beta. Sao? Có vấn đề gì không?”

“Thế… nghĩa là… trước giờ em vốn không phải Alpha?!”

“Chứ còn gì nữa? Tôi từng nói mình là Alpha thật à?”

Tôi thở dài, lắc đầu. Nhưng rồi lập tức nhận ra điều quan trọng hơn.

Câu “vì yêu” của anh ấy khiến tôi tỉnh ngộ.

“Khoan đã… vậy là… anh tưởng tôi là Alpha nên mới tìm mọi cách biến tôi thành Omega để có được tôi?!”

Kỳ Vọng nhếch môi cười đầy gian xảo:

“Vợ anh đúng là thông minh, cái gì cũng đoán được.”

Ai hiểu được, lúc đó tôi thật sự muốn đấm người!!

Ngoại truyện

1

Từ sau khi tin tôi “vô tình” phân hóa thành Omega lan ra…

Tôi trở thành “nam thần quốc dân” tại trường quân đội toàn Alpha này.

Đi ngoài đường, đến cả mấy con chó đi ngang cũng vẫy đuôi thân thiện với tôi.

Ai bảo tôi là Omega duy nhất trong cái trường toàn Alpha cơ chứ?

“Nại, hôm nay cậu đẹp thật đấy, nói không ngoa là nice tuyệt vời luôn!”

Trên đường, các Alpha to cao lực lưỡng thi nhau vẫy tay, cười tươi bắt chuyện với tôi.

Thậm chí, họ không còn dùng từ “đẹp trai” để khen tôi nữa – đã nâng lên tầm nghệ thuật rồi.

Có vài người còn huýt sáo trêu ghẹo – mà huýt hẳn một đoạn, tiếng nọ nối tiếp tiếng kia.

Lúc đầu tôi còn không hiểu đó là gì, cho đến khi bị Kỳ Vọng dạy dỗ một trận ra trò.

“Nại Nhi, giờ em hiểu rồi chứ hả?”

Kỳ Vọng vừa buông tay khỏi miệng tôi, vừa bá đạo hỏi.

“Tạm hiểu… chút chút…”

Kỳ Vọng lại tiếp tục: “Bây giờ thì sao?”

“Hiểu… thêm chút nữa…”

Kỳ Vọng không chịu nổi nữa:

“Trần Trần, em phải nhớ kỹ – cả đời này, em chỉ được là của anh!”

Đó là câu cuối cùng anh thì thầm vào tai tôi, trước khi rơi vào kỳ mẫn cảm điên cuồng…

2

Việc Kỳ Vọng “nghiện” pheromone của tôi bắt đầu từ lần đầu tiên anh ấy ngửi thấy mùi hương ấy.

Anh bảo, anh thích mùi hoa chi tử – vừa đặc biệt, lại vừa trong trẻo thuần khiết.

Anh nói, mùi hương đó giống như hình ảnh của tôi trong lòng anh vậy.

Anh còn nói tôi giống như một bông hoa trắng nhỏ, một bông hoa trắng ngây thơ không tì vết.

Chỉ là, bây giờ “hoa trắng nhỏ” này bắt đầu biết… nổi loạn.

“Anh Kỳ, anh nghĩ nếu em trở thành Enigma thì sao nhỉ?”

Tôi ngước mắt nhìn vào ánh mắt có chút thiếu kiên nhẫn của Kỳ Vọng.

“Chả sao cả.” – Anh đáp, giọng hơi bực bội.

“Nhưng mà sách nói Enigma là một phân loại mới đấy, hay là mình thử xem?” – Tôi tiếp tục thăm dò giới hạn chịu đựng của anh.

“Em muốn thử thật à?” – Anh hỏi lại, giọng đầy ẩn ý.

Nghe thế là tôi biết có cửa rồi!

“Đúng đó! Enigma là dạng mới của Omega mà, đáng để thử chứ!”

Tôi nói một cách vô cùng nghiêm túc, dù thực tế thì… đang chém gió không trượt phát nào.

Kỳ Vọng cười nhạt, nhẹ nhàng nói: “Vậy thì thử đi.”

“Thật không á??”

Tôi còn chưa kịp vui mừng thì anh đã nhanh như chớp bế thốc tôi lên.

“Nghĩ gì thế? Đừng tưởng anh không biết, em đang mưu tính ‘phản công’ đúng không?”

“Hôm nay, để xem anh có dạy dỗ em cho tử tế được không!”

Tôi: “Tôi thề là tôi còn oan hơn cả Đậu Nga nữa đó trời!!!”

3

Tôi là Kỳ Vọng.

Tôi phát hiện ra học sinh mới chuyển đến gần đây trông có gì đó quen quen.

Tại sao ư?

Vì ngay khi cậu ấy xuất hiện, tôi đã nhận ra – dù cậu ấy tự giới thiệu tên là Nại, tôi biết đó chỉ là bí danh.

Thật ra, cậu ấy chính là Lục Trần – bạn thanh mai trúc mã của tôi.

Chỉ có điều, tại sao giờ cậu ấy lại trở thành… Alpha?

Vậy thì tôi còn cơ hội nào để ở bên cậu ấy đây?

Nhưng rồi tôi nhớ ra – bác sĩ Lưu từng nghiên cứu ra một loại thuốc có thể khiến người ta phân hóa thành Omega.

Chỉ cần Trần Trần phân hóa thành Omega, tôi có thể đường đường chính chính theo đuổi cậu ấy!

Ý tưởng quá hay, tôi lập tức bắt tay vào hành động.

Trần Trần thích ăn bún ốc và sầu riêng – tôi cho thêm liều gấp đôi vào đó.

Rồi nhờ bạn bè lén mang đồ đến cho cậu ấy ăn.

Cậu ấy thích uống sữa – tôi cho thêm vào sữa.

Thích uống trà sữa – tôi cũng bỏ thêm.

Đến cả sữa tắm của cậu ấy – tôi cũng không bỏ qua, chế hẳn một loại mùi hoa chi tử rồi đổi vào.

Với từng ấy thứ tác động, Trần Trần nhất định sẽ phân hóa thành Omega.

Khi ấy, tôi sẽ tỏ tình, dắt tay cậu ấy về nhà.

Nghĩ đến thôi cũng thấy hạnh phúc rồi!

Scroll Up