Không khí im ắng như cây cầu vắng trong đêm.

Tiếp theo, tôi bắt đầu công bố luật chơi.

Luật rất đơn giản: Ngửi mùi – đoán người.

Mùi, đương nhiên là chỉ pheromone.

Người – không ai khác ngoài tôi.

“Ai ngửi được đúng pheromone của tôi, người đó sẽ là người tôi chọn!”

Vừa dứt lời, đám Alpha lập tức phấn khích.

Nghe thì dễ vậy, nhưng thực tế lại không đơn giản.

Với tư cách là Alpha, họ phải phân biệt được pheromone của tôi trong số rất nhiều mùi pheromone khác.

Nếu không chịu nổi pheromone của các Alpha khác thì… loại ngay lập tức.

Nghe đơn giản, nhưng chơi mới biết mùi đời.

Tôi còn cẩn thận nhờ vài người bạn cùng phòng giúp một tay cho “cuộc chiến” này.

“Laiter, Mohr, trông cậy vào hai người đấy.”

Tôi trao nhiệm vụ với ánh mắt đầy cảm xúc như thể giao trọng trách cứu thế giới.

Ngoài ra, tôi còn gom góp kha khá những Alpha có mùi pheromone đặc biệt lạ đời.

Chỉ cần tôi ra hiệu lệnh, tất cả Alpha tham gia sẽ đồng loạt “bung mùi”.

Trò vui giờ mới thật sự bắt đầu!

Không biết đám Alpha đỉnh cấp kia có đủ sức trụ lại giữa biển pheromone này không nhỉ?

12

Đầu tiên, màn mở đầu không thể… tệ hơn: bộ đôi Laiter và Mohr.

Mùi pheromone tổ hợp của họ là: tất hôi + mồ hôi chua gắt.

Vừa “bung mùi”, cậu em Cố Hứa và học bá Jason lập tức ngã lăn ra đất, toàn thân co giật, miệng sùi bọt mép.

Hai em này đúng là “gà công nghiệp” mới ra lò, non và xanh quá mà!

Trước khi rời khỏi, tôi còn lén liếc một cái.

Ôi trời đất ơi – Cố Hứa nôn ra nguyên một con tôm hùm Boston! Còn là nguyên con nhé!!

Thật tiếc cho một món ăn đắt đỏ như vậy bị uổng phí vì… mùi tất hôi!

Ngay lập tức, tôi gọi người đưa cả hai ra ngoài.

Cố Hứa, Jason – loại!

Trò chơi tiếp tục. Còn lại bốn người:

Kỳ Vọng, Tạ Nhiên, Hoài Sở và Jack – tất cả đều vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tôi ra hiệu cho nhóm tiếp theo chuẩn bị.

Lần này là “combo huyền thoại”: sầu riêng + bún ốc cay – mùi vị yêu thích nhất của tôi!

Ra lệnh xong, “mùi” được bung ra.

Tôi còn chưa kịp ngửi thì… ba người đã quỳ rạp xuống đất, mặt mày đau đớn.

“Trời ơi, cậu ăn mấy thứ gì kinh dị vậy hả?!”

“Cái mùi gì… như mùi phân ấy!!”

Tạ Nhiên cố gắng nhịn ói mà vẫn phải lên tiếng phàn nàn, sau đó bị khiêng ra khỏi cuộc chơi.

Tôi còn thoáng thấy máu trào từ tai, mũi của họ. Trời ơi…

Thật tiếc. Mấy người này đúng là không có phúc thưởng thức “mùi ngon” của tôi!

Thế là chỉ còn Kỳ Vọng trụ lại – anh vẫn đứng đó, yên lặng và bình thản.

13

“Đó là mùi… sầu riêng và bún ốc, đúng không?”

Sau một lúc im lặng, Kỳ Vọng bất ngờ cất tiếng, giọng điềm đạm như đã biết từ trước.

“Tôi biết ngay mà, đúng là anh.”

Anh chỉ cười nhẹ, cố tỏ ra không liên quan:

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì.”

Nói rồi, anh định chuồn đi luôn.

Nhưng cơ hội tốt như vậy, làm sao tôi để anh chạy?

Tôi nhanh tay nắm chặt lấy cổ tay anh:

“Kỳ Vọng, lần này anh đừng hòng trốn!”

Kỳ Vọng chỉ khẽ cười:

“Trốn? Tôi trốn làm gì chứ?”

“Anh còn hỏi vì sao? Anh tự biết lý do còn gì!”

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt đang cố né tránh của anh.

“Là anh khiến tôi phân hóa thành Omega đúng không?”

Nghe đến đó, mắt anh trợn to, tay đang định rút về cũng khựng lại.

“Cậu… cậu nói gì vậy? Tôi nghe không rõ.” – Anh lắp bắp, cố che giấu.

Một lúc sau mới trấn tĩnh lại rồi tiếp tục né tránh.

Tôi nhìn anh mà cười nhẹ:

“Vậy thì cái ‘phụ gia đặc biệt’ mà anh trộn vào sầu riêng và bún ốc của tôi là gì?”

“Cái đó…”

Anh lắp bắp định nói dối, nhưng tôi đã đoán được.

“Đừng bảo với tôi là… đường nha? Tiến sĩ Lưu đâu có nói vậy.”

Tôi cười đầy ẩn ý, đối diện với ánh mắt của anh – lần này không còn né tránh nữa.

“Nói đi. Chính miệng anh.”

14

Lúc này, vẻ mặt Kỳ Vọng vô cùng phức tạp, chắc trong lòng anh cũng đang giằng xé dữ dội.

“Đến nước này rồi, tôi cũng không có gì phải giấu nữa. Đúng, tất cả là do tôi làm.”

“Chất phụ gia trong bún ốc và sầu riêng của cậu là tôi bỏ vào.”

“Sữa và nước cậu uống cũng bị tôi trộn thêm thứ đó.”

“Thậm chí cả sữa tắm cậu dùng mỗi ngày, tôi cũng thay bằng loại có chứa tinh chất dành riêng từ hoa chi tử.”

“Không chỉ thế, mỗi ngày tôi đều nghĩ đủ mọi cách để ‘xâm nhập’ vào cuộc sống của cậu bằng các loại hóa chất đặc biệt.”

Nghe đến đây, tôi cảm thấy như tim mình thắt lại – kiểu đau đến mức có thể nhồi máu cơ tim luôn ấy!

Kỳ Vọng đã làm đến mức đó rồi, bảo sao tôi không bị ép “hóa thân” thành một Omega?

Trong khi tôi còn ngây thơ tưởng rằng mình có thể từ một Beta cố gắng trở thành Alpha.

Giờ nghĩ lại… thật là quá ngây thơ, thậm chí là nực cười!

Nhưng mà… “Tại sao anh lại làm vậy?”

Hành động của Kỳ Vọng khiến tôi vô cùng khó hiểu. Giữa tôi và anh ta, hình như đâu có quan hệ gì sâu sắc đến vậy?

“Trần Trần, lẽ nào em thật sự đã quên anh rồi sao?”

Tôi hơi ngẩn người. “Trần Trần” là tên thân mật của tôi – rất ít người biết điều đó. Trừ…

“Là anh thật sao? Anh là Kỳ ca năm xưa?!”

Tôi chợt nhớ ra – người từng vô cùng quan trọng với tôi… vậy mà tôi đã quên mất anh.

Nhưng may thay, khi tôi nhìn vào ánh mắt sâu lắng đầy tình cảm kia, tôi biết…

Không chỉ tôi nhớ ra anh ấy – mà anh, cũng chưa từng quên tôi.

Nếu không, sao anh có thể dốc hết tâm tư để biến tôi thành một Omega?

Scroll Up