6

Nhưng tôi chẳng phải một Beta sao?

Làm sao mà… lại có thể tiết ra pheromone được??

Chẳng lẽ là…???

Tôi còn chưa kịp nghĩ ra câu trả lời, thì năm tên Alpha bạn cùng phòng đã từ từ tiến lại gần tôi.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, mũi tôi đã ngửi thấy một mùi hỗn hợp cực kỳ… đặc biệt, bao gồm: mùi tất thối của Leithel, mùi mồ hôi của Moore, và mùi hôi hám đặc trưng của đám Alpha còn lại!

Tôi rùng mình, khẽ nhăn mũi vì kinh ngạc lẫn sợ hãi.

Chết tiệt rồi… tôi hiểu rồi – pheromone của tôi đã vô tình kích thích bản năng săn mồi của lũ Alpha kia!

Tôi nhìn từng ánh mắt tham lam dán chặt vào mình, một tên còn khát máu hơn tên kia.

Chúng… tất cả đều rơi vào trạng thái dễ cảm rồi sao?!

Tôi muốn khóc cũng không kịp nữa rồi!

Còn chưa kịp xác định tình hình, Leithel – như bị phát điên – đột nhiên lao thẳng về phía tôi.

Lúc này hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát.

“Nai, mùi của cậu thơm quá đi mất!”

Leithel điên cuồng hít hà mùi pheromone hương dành dành đang tỏa ra quanh tôi.

Moore cũng không khá hơn là bao, vừa xoa tay vừa tiến đến gần, ánh mắt đầy ham muốn:

“Nai, không ngờ cậu thật sự là một Omega!”

“Tôi cũng không ngờ cậu lại biến thái đến mức này đấy!”

Mấy tên bạn cùng phòng còn lại cũng bắt đầu bao vây tôi, chặn hết mọi lối thoát.

Đối với bọn họ mà nói – trong một ký túc xá toàn Alpha lại ẩn nấp một Omega?!

Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gây chấn động toàn học viện quân sự Alpha!

Tôi biết rõ rằng học viện này vốn không hề có Omega, nhưng không ngờ… Omega lại được ưa chuộng đến vậy!

Tôi còn chưa kịp hiểu tại sao mình lại biến thành Omega, thì đã bị cả đám Alpha đuổi quanh phòng như chó rượt.

“Bình tĩnh nào, tôi… có khi chưa chắc đã là Omega đâu?”

Câu này tôi nói ra mà chính tôi cũng chẳng tin nổi.

Vì hiện tại, pheromone của tôi đang tuôn ra như nước lũ vỡ đê, không hề có dấu hiệu dừng lại!

“Tôi hiểu các cậu đang rất gấp, nhưng làm ơn… đừng gấp mà!”

Dù tôi có thể khống chế ham muốn của bản thân, nhưng tôi chẳng làm gì được với đám Leithel điên cuồng kia cả.

Rầm! – Lại một tiếng ngã đập xuống đất.

Theo sau đó là âm thanh của gối và chăn bị xé nát.

Phòng tuyến cuối cùng của tôi… cũng chính thức bị phá vỡ.

Tôi quay đầu nhìn – sau lưng là tường, trước mặt là bầy sói háu đói.

Rõ ràng tôi đã không còn đường lui!

Đánh được không? Tôi cũng biết đánh đấy!

Nhưng tôi vừa mới vung tay chuẩn bị cho một cú đấm trái kèm đá phải…

Thì cả đám kia đã ôm chặt lấy tôi như đỉa đói, chơi trò ôm chặt không buông!

“Nai, hôm nay không ai có thể cứu cậu đâu, ngoan ngoãn nghe lời đi.”

“Nếu không, sáng mai cả học viện sẽ biết cậu là một Omega!”

Đáng ghét! Dám uy hiếp tôi sao?!

Chẳng lẽ… hôm nay tôi thật sự phải kết thúc đời trai tại đây rồi à?!

7

“Nai, đáng lẽ cậu nên ngoan ngoãn nghe lời từ đầu, như vậy đã đỡ phải chịu khổ rồi, đúng không?”

Leithel thích thú nâng cằm tôi lên, ánh mắt đầy vẻ thương hại.

“Đúng vậy đó Nai, từ nay chúng ta sẽ là anh em tốt nha, cậu thấy sao?”

Anh em cái đầu các người! Alpha với Omega mà cũng làm anh em được à? Có đánh chết tôi cũng không tin!

“Rõ ràng là cái cớ! Mấy người đúng là một lũ lưu manh!”

Hy vọng cuối cùng của tôi cũng hoàn toàn tan vỡ theo lời của Moore.

“Nai, cậu thật sự thơm quá đi mất…”

Mùi pheromone đặc trưng của tôi – hương hoa dành dành pha với bạc hà nhè nhẹ – khiến họ mê mẩn điên cuồng, lưu luyến không rời.

“Nói thừa, nếu tôi không thơm thì các người đã phát rồ lên vì tôi như vậy sao?”

Mấy người bạn cùng phòng thân yêu của tôi, đúng là không muốn để “nước chảy ra ruộng ngoài” chút nào.

Chỉ là… bây giờ tôi thật sự rất tò mò – rốt cuộc tại sao tôi lại phân hoá thành Omega chứ?!

Là do tôi ăn quá nhiều bún ốc siêu cay siêu to thêm trứng chiên? Hay là tại trà sữa và bánh ngọt thơm ngon?

Tôi thật sự không hiểu nổi.

Đang suy nghĩ mông lung, cửa ký túc xá bỗng bị người nào đó đạp tung ra.

Trong phút chốc, tôi ngỡ như bị cướp nhà.

Thình thịch vài tiếng, Leithel và Moore ngay lập tức ngã sõng soài xuống đất, mắt bay đầy sao.

Còn tôi thì bị một bàn tay mạnh mẽ kéo dậy.

Ngay lúc đó, một mùi thuốc lá trộn với tuyết tùng nồng nặc xộc vào mũi tôi.

“Đắng quá.” Tôi lè lưỡi phản ứng theo bản năng.

Ngẩng đầu lên, một gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị đập vào mắt tôi.

“Là anh.”

“Anh muốn làm gì?” Tôi hơi căng thẳng, đứng đơ ra không nhúc nhích.

Nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ của Kỳ Vọng, tôi biết… chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì.

8

“Cậu thực sự phân hoá thành Omega rồi sao?”

Đôi mắt lạnh lẽo của Kỳ Vọng cuối cùng cũng hiện lên một tia cảm xúc khác lạ, dù chỉ là thoáng qua.

Tôi nhìn anh ta: “Anh nghĩ sao?”

Kỳ Vọng kinh ngạc nhìn phần gáy tôi, nơi vẫn đang toả ra lượng lớn pheromone.

Anh khẽ gật đầu, ánh mắt vụt qua một cảm xúc gì đó rất nhanh.

“Họ… có làm gì cậu không?” Sau một hồi im lặng, Kỳ Vọng bất ngờ mở lời.

“Tôi không sao. Nhưng điều tôi tò mò là – sao anh lại biết tôi gặp chuyện?”

Tôi buột miệng hỏi ra, sau đó mới giật mình nhận ra – đúng rồi, sao anh ta lại biết chứ?!

Kỳ Vọng nghe xong thì sững người. Có vẻ anh ta cũng nhận ra mình đã lỡ lời.

Thậm chí có thể khiến tôi nghi ngờ.

Scroll Up