Là Lục Hành.

 

Cậu ấy ngồi xổm trước mặt tôi,

 

“Không đi tìm người mới của cậu à?”

 

Miệng thì châm chọc, nhưng tay lại vòng ra sau lưng ôm lấy tôi, nhẹ nhàng vỗ về lưng như đang dỗ trẻ con.

 

“Tên khốn.” – Tôi rít qua kẽ răng, cố nén tiếng rên rỉ – “Tôi lấy đâu ra người mới?”

 

Lục Hành nghiêng đầu, môi lướt sát qua vành tai tôi:

 

“Thật sự không có à?”

 

Lúc này tôi chỉ muốn đấm cậu ta một cái cho hả giận, lạnh lùng đáp:

 

“Bác sĩ không phải đã nói rồi sao? Tôi chỉ ngửi được pheromone của một mình cậu thôi.”

 

Còn nói là học bá nữa chứ, trí nhớ tệ vậy mà cũng học giỏi, chắc là thức đêm bao nhiêu hôm mới cày lên được thành tích.

 

Lục Hành bật cười khẽ:

 

“Sao hôm nay cáu thế?”

 

“Cậu cố tình đúng không?”

 

Tôi chợt nhớ ra — giờ giới nghiêm đã qua nửa tiếng, đáng lẽ là không vào được nữa, vậy mà Lục Hành lại xuất hiện.

 

Chỉ có thể là — cậu ấy đã về từ lâu, nhưng cứ đứng ngoài cửa không chịu vào.

 

“Ừ, đúng là cố tình.” – Cậu ấy thẳng thắn thừa nhận.

 

Tôi bắt đầu thật sự tức giận:

 

“Cậu đùa tôi vui lắm đúng không?”

 

“Không hề vui.”

 

Tôi còn đang chuẩn bị dằn mặt tiếp thì cậu ấy lại nói:

 

“Tại thấy cậu khổ sở, nên đau lòng.”

 

Lời vừa ra, cơn giận của tôi lập tức tan biến, người cứng đờ, não bắt đầu chạy hết công suất để xử lý mấy chữ đó.

 

Lục Hành quỳ một gối xuống trước mặt tôi, tay siết chặt vòng ôm:

 

“Tôi muốn chính miệng cậu nói muốn gây rắc rối cho tôi.”

 

Tim tôi bắt đầu đập loạn. Giống như đã sắp tìm được đáp án, tôi nghe chính mình hỏi nhỏ:

 

“Nhưng… tôi sợ cậu sẽ chán ghét tôi.”

 

“Không đâu.” – Lục Hành nhìn tôi, giọng kiên định – “Tôi thích cậu. Cũng vì thích, nên mới thích cảm giác cậu dựa dẫm vào ôiớ.”

 

“…?”

 

Cậu ấy nói thích tôi?

 

Một Alpha đỉnh cao, đẹp trai ngời ngời như Lục Hành… lại đi thích một Beta như tôi, ngoài gương mặt ra thì chẳng có gì nổi bật?

 

“Tôi có gì khiến cậu thích?”

 

“Nhiều lắm.” – Ánh mắt Lục Hành sâu lắng – “Ban đầu tôi thật sự không có cảm giác gì, nhưng không hiểu sao cứ luôn để ý đến cậu.”

 

Tôi vẫn chưa dám tin hoàn toàn.

 

Như thể nhìn thấu suy nghĩ của tôi, Lục Hành nói thêm:

 

“Không phải cảm xúc bốc đồng đâu. Cho tôi thời gian, tôi sẽ chứng minh được cho cậu thấy, được không?”

 

Tôi cảm giác mình đang mơ, tất cả đều không thật, nhưng vẫn khẽ gật đầu:

 

“Được.”

 

Thấy tôi đồng ý, Lục Hành chậm rãi nói:

 

“Đã là người yêu rồi… đánh dấu một chút cũng không quá đáng chứ?”

 

Cái này thì không được!

 

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cậu ấy đã không để ý đến cái lắc đầu yếu ớt của tôi, cúi đầu cắn lên tuyến thể vốn trống rỗng của tôi, pheromone vị bạc hà lan ra nồng nặc.

 

Cơ thể tôi co giật dữ dội, nước mắt sinh lý trào ra không ngừng.

 

Cảm giác quá sức để diễn tả — kiểu kích thích làm tê cả da đầu, khiến đầu óc tôi trống rỗng.

 

Lục Hành vẫn kiên nhẫn cắn nhẹ, cọ xát chậm rãi.

 

Giống như muốn để lại dấu ấn thật sâu, để tôi mãi mãi mang theo mùi vị của cậu ấy.

 

“Dừng… lại…”

 

Tôi gọi vài lần, cậu ta mới luyến tiếc rời đi, còn thỏa mãn nói:

 

“Ai nói beta không thể bị đánh dấu?”

 

Cậu ta nhún vai:

 

“Đủ sâu thì được hết.”

 

Câu này nghe sao sai sai… nhưng não tôi lúc đó đã bị pheromone kích thích đến mức tê liệt, không thể suy nghĩ nổi.

 

Lục Hành cũng hiểu tôi không giống Omega.

 

Nên sau này, mỗi khi mùi pheromone trên người tôi sắp phai, cậu ấy lại cắn thêm một cái, để chắc chắn rằng tôi lúc nào cũng mang theo hương bạc hà của cậu.

 

Ký túc xá chỉ còn tôi và cậu ấy.

 

Lục Hành càng ngày càng táo bạo, đến ngủ cũng phải ôm tôi vào lòng mới chịu.

 

12

 

Từ khi quen nhau, tôi và Lục Hành như keo dính chặt.

 

Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng cảm thấy bản thân càng lúc càng phụ thuộc.

 

Tôi cần cai nghiện. Nếu không, tôi sẽ chẳng bao giờ sống tự lập được nữa.

 

Tôi nói thật với Lục Hành, lòng không chắc chắn:

 

“Mình… giữ khoảng cách một chút được không?”

 

Lục Hành miễn cưỡng gật đầu.

 

Nhìn kiểu đó… cứ như người cần cai nghiện là cậu ấy vậy.

 

Giờ học, tôi không mặc đồ của Lục Hành, cũng không xin cậu ấy đánh dấu gì nữa, chỉ đem theo cái quạt mini đi cùng Tiểu Triệu đến lớp.

 

Nhìn tôi lúc đó rất có khí thế kiểu “một đi không trở lại”.

 

Tiểu Triệu ngơ ngác hỏi:

 

“Trời đông rồi mà mày còn mang quạt làm gì?”

 

“…”

 

“Gần đây mày bốc hỏa dữ vậy? Uống gì bổ thế? Share tao với?”

 

Tôi chớp mắt, tỉnh bơ nói dối:

 

“Táo đỏ.”

Scroll Up