Vừa vào lớp được vài phút, tôi không chịu nổi nữa, bật quạt lên, làn gió mát xoa dịu phần nào cơn nóng.

 

Tiểu Triệu nhìn tôi như thấy ma.

 

Cả lớp cũng bắt đầu liếc tôi với ánh mắt khó hiểu.

 

Tôi chẳng buồn giải thích, cũng chẳng còn sức đâu. Cắn tay, tôi ngồi đó lặng lẽ rơi nước mắt.

 

Chuông tan học vang lên, tôi như được giải thoát, phóng vèo ra khỏi lớp.

 

Lục Hành đang học ở tầng trên.

 

Vừa ra đến hành lang, đã bị một lực kéo mạnh giật đi — tôi lao thẳng vào vòng tay quen thuộc và ấm áp.

 

Tiểu Triệu chạy theo phía sau há hốc mồm:

 

“Trác Du… mày đang hẹn hò? Người yêu mày là nam thần của trường?!”

 

Tối hôm đó, ảnh hai đứa tôi ôm nhau bị tung lên diễn đàn trường.

 

Một Omega từng tỏ tình bị từ chối giờ khóc nức nở:

 

【Lục Hành, thiên tài trong lòng tụi mình, nói thay đổi là thay đổi luôn à?!】

 

【Đáng tiếc pheromone cấp cao thế mà không truyền lại được.】

 

【Nghe bảo… beta cũng có thể mang thai… icon che miệng】

 

Một đống beta khác cũng khóc ròng vì “thất tình”.

 

【Nam beta đẹp trai thế lại yêu alpha nam, nữ beta chúng tôi sống sao đây?】

 

【Không chừng Trác Du cũng là hotboy trong thế giới beta đấy!】

 

Người sốc nhất chắc chắn là Tiểu Triệu, mặt méo xệch như bị táo bón:

 

“Hai người yêu nhau từ khi nào vậy?”

 

Tôi nghĩ ngợi rồi đáp:

 

“Khoảng nửa năm rồi.”

 

“…???” – Tiểu Triệu gần như sụp đổ – “Thế trong suốt nửa năm tao cứ chửi Lục Hành, mày ngồi nghe hết?”

 

“Cũng gần như thế.”

 

Tiểu Triệu tưởng tôi không ưa Lục Hành, suốt ngày hóng hớt mấy tin ai tỏ tình rồi bị cậu ấy từ chối, đều kể lại cho tôi nghe rành rọt.

 

Cuối cùng còn chốt một câu:

 

“Alpha đúng là giả tạo.”

 

Nhìn Tiểu Triệu vò đầu bứt tai, tôi không nhịn được cười:

 

“Thực ra nhiều lần tao định nói rồi, nhưng là mày tự cản đó.”

 

“Cản gì?”

 

“Mỗi lần tao vừa nhắc tới tên Lục Hành, là mày lại hét: ‘Im! Tao không muốn nghe chuyện về bọn Alpha!’”

 

Tiểu Triệu: “……”

 

13

 

Sau một tháng cố gắng “cai nghiện”, tình hình chẳng tiến triển được bao nhiêu. Nói trắng ra là: cứ vừa có chút tiến bộ, chỉ cần hôn Lục Hành hoặc đi xa hơn một bước, tất cả công sức coi như đổ sông đổ biển.

 

Tệ hơn nữa là… sắp đến kỳ nghỉ đông rồi.

 

“Tôi không về nhà,” – Lục Hành nói gọn lỏn – “Nhôi tớ ở gần nhà cậu.”

 

“Không được đâu.” – Tôi nhíu mày – “Tết nhất mà không về nhà là sao được.”

 

Cậu ta trầm ngâm một lát rồi nói như chuyện đương nhiên:

 

“Vậy để cả nhà tôi chuyển tới gần nhà cậu.”

 

“…”

 

Lục Hành tiếp tục bình thản:

 

“Ba mẹ tôi biết chuyện của cậu rồi. Họ còn lên hhubashi tìm hiểu, và hoàn toàn ủng hộ cách làm của tôi.”

 

“Tôi là beta đấy, ba mẹ cậu không phản đối gì sao?” – Tôi bán tín bán nghi.

 

Lục Hành vừa nói vừa đưa tôi hai tấm vé máy bay:

 

“Không. Trước đây tôi là kiểu… lạnh nhạt cảm xúc, chuẩn bị sống độc thân suốt đời cơ mà.”

 

Vậy là, Lục Hành chuyển đến căn hộ đối diện nhà tôi.

 

Mỗi ngày tôi phải chạy qua bên đó trung bình 5–6 lần, mà mỗi lần đều chỉ để… hôn.

 

Một hôm, tôi đang ôm cổ Lục Hành, đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào thì chợt nghe thấy một giọng nữ quen thuộc vang lên sau lưng:

 

“Trác Du?”

 

Không ai khác – đó chính là mẹ tôi.

 

Tôi giật bắn, lập tức buông Lục Hành ra, ra hiệu bảo cậu ấy chạy nhanh đi.

 

Lục Hành còn chưa kịp phản ứng thì đã bị mẹ tôi tóm gọn. Bà nhìn cậu ấy từ đầu đến chân, mắt dần ánh lên lấp lánh.

 

“Một Alpha đẹp trai thế này?” – Bà liếc tôi đầy khinh bỉ, rồi quay sang hỏi Lục Hành – “Trác Du nhà cô làm cách nào cua được cháu vậy?”

 

Lục Hành bật cười thoải mái:

 

“Dạ không đâu ạ, là cháu theo đuổi cậu ấy trước.”

 

Mẹ tôi lập tức kéo cậu ta về nhà.

 

Trong bữa ăn, mấy chuyện riêng tư giữa tôi và Lục Hành bị mẹ tôi “khai thác” sạch trơn.

 

“Chứng phụ thuộc?” – Ba tôi nhai miếng cơm rồi chép miệng – “Nghe quen quen.”

 

Vừa dứt lời, TV đang mở kênh thời sự phát ra giọng người dẫn chương trình:

 

“Tại nước M, một beta nam hiếm hoi mắc chứng suy giảm pheromone vừa tổ chức đám cưới thế kỷ với người bạn đời Alpha của mình.”

 

Cả nhà quay sang nhìn màn hình.

 

“Được biết, cả hai từng nỗ lực chữa trị căn bệnh đó, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nắm tay nhau bước vào lễ đường… Có cư dân mạng đặt tên cho lễ cưới này là: ‘Cậu là người duy nhất của tôi’.”

 

Như có sự kết nối vô hình, tôi quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt Lục Hành.

 

Lòng tôi chợt thấy nhẹ nhõm. Chuyện “cai nghiện”… thôi thì thuận theo tự nhiên đi.

 

Điều quan trọng nhất bây giờ là: trân trọng người đang ở ngay trước mắt mình.

 

– Kết thúc. 

 

Scroll Up