Cơn nóng nực mà tôi đã cố gắng đè nén lập tức bị đánh thức, từng tế bào lại bắt đầu khao khát điên cuồng.

 

Lúc đó tôi mới thật sự nhận ra…

 

Dục vọng là thứ có thể phóng đại vô hạn.

 

Pheromone càng nhiều, cảm giác phụ thuộc của tôi càng mạnh.

 

Pheromone càng ít, tôi mới có thể dần dần thoát ra được.

 

Thấy công sức trước đó sắp đổ sông đổ biển, tôi nhẹ nhàng gợi ý Lục Hành: “Cậu có thể kiềm pheromone lại khi ở phòng không?”

 

Nghe thật giống kiểu người tệ bạc.

 

Kiểu người vừa dùng xong đã muốn bỏ.

 

Dù sao thì, người từng năn nỉ cậu ấy giải phóng pheromone cũng là tôi.

 

Không ngoài dự đoán, khoé môi Lục Hành trùng xuống, mặt lạnh đi: “Chán rồi à?”

 

Tôi lắc đầu.

 

Cậu ấy nhướn mày, giọng như hiểu rõ mọi chuyện: “Tìm được người mới rồi?”

 

“Pheromone của người ta mùi gì?”

 

“Cấp độ pheromone cao hơn tôi hả?”

 

“Có thơm bằng tôi không?”

 

Một tràng câu hỏi khiến đầu óc tôi như bị tấn công dồn dập.

 

Ngay sau đó, tôi rõ ràng cảm nhận được mùi bạc hà trong không khí nhạt dần. Cậu ấy gọn gàng cài chiếc vòng ức chế vào cổ tay.

 

“Yên tâm, tôi sẽ không thả ra cái pheromone khiến cậu chán ghét nữa.”

 

Đến lúc này tôi mới nhận ra – Lục Hành thật sự đang giận.

 

Tôi còn chưa kịp trả lời loạt câu hỏi trước, chỉ vội đáp lại câu cuối cùng:

 

“Tôi không ghét.” – Tôi kể cho cậu ấy nghe về kế hoạch cai nghiện của mình – “Tôi muốn tự thoát khỏi sự phụ thuộc vào cậu.”

 

Lục Hành vẫn cúi đầu, cả người toát ra áp lực nặng nề.

 

“Tôi phụ thuộc nghiêm trọng đến mức chỉ rời xa cậu một chút thôi là không chịu nổi rồi.” – Tôi khổ sở nói – “Ngay cả lúc ăn cũng thấy không yên.”

 

Lục Hành ngẩng đầu, hỏi ngược lại: “Thế không tốt à?”

 

“???” – Tôi hoang mang – “Tốt chỗ nào cơ?”

 

“Tôi thấy tốt mà.” – Ánh mắt Lục Hành tối sầm, thoáng hiện tia u ám – “Cậu không thể rời xa tôi.”

 

Tôi chẳng hiểu nổi ẩn ý trong lời cậu ấy: “Nhưng như vậy sẽ làm phiền cậu.”

 

Lục Hành cứng đầu đáp: “Tôi không thấy phiền.”

 

“Nhưng tôi thấy phiền…”

 

Hai chúng tôi cứ thế tranh cãi, gần như sắp gây nhau to, thì không biết điện thoại của ai đổ chuông.

 

Tôi lấy điện thoại ra xem – không có cuộc gọi nào.

 

Lục Hành ở đối diện bực bội bắt máy. Đầu dây bên kia nói gì đó một tràng, cậu ấy chỉ “Ừ” một tiếng, rồi nhanh chóng mặc áo khoác, đẩy cửa bước đi.

 

Tôi ngơ ngác không hiểu gì.

 

Trái tim của một Alpha, thật đúng là… sâu không thấy đáy.

 

Thật đấy, nếu không giữ khoảng cách với Lục Hành, tôi thật sự sợ có ngày không chịu nổi mà nhào lên liếm cậu ấy mất.

 

Gương mặt đó như thể mọc ngay trong tim tôi vậy.

 

Từ lúc nào, tôi đã có tình cảm với cậu ấy rồi?

 

Nghĩ đến Omega bị Lục Hành từ chối ngay đầu kỳ học – vừa xinh lại vừa ngoan – tôi lạnh cả sống lưng.

 

Đẹp thế còn bị từ chối, cậu ấy chắc chắn là trai thẳng rồi.

 

Tuyệt đối không thể để Lục Hành – người sợ con trai – biết được bí mật tôi thích cậu ấy.

 

Nếu bị phát hiện, có khi ngay cả chút pheromone tôi cũng không được ngửi nữa.

 

11

 

Nửa tiếng sau giờ giới nghiêm, Lục Hành vẫn chưa quay lại ký túc.

 

Có lẽ đêm nay cậu ấy không về.

 

Tôi bắt đầu lo thật rồi.

 

Tôi mới chỉ cai được tối đa hai tiếng, nếu Lục Hành không về suốt đêm, tôi chắc chắn sẽ phát bệnh.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi lén lút tụt khỏi giường, ngồi lên ghế của Lục Hành, hít lấy hít để mùi bạc hà còn sót lại.

 

Tay cũng nắm rồi.

 

Miệng cũng từng hôn rồi.

 

Ngồi ghế cậu ấy chắc không sao đâu nhỉ?

 

Chắc là do pheromone mà cậu ấy thả ra trước đó quá mạnh, khiến mức chịu đựng hiện tại của tôi gần như vô hiệu.

 

Chưa đến năm phút, tôi đã mệt đến mức nằm vật ra.

 

Mười phút sau, tôi luống cuống mở tủ quần áo của Lục Hành.

 

Mười lăm phút sau, đầu ngón tay tôi run rẩy nắm chặt lấy chiếc áo của cậu ấy.

 

Mẹ nó.

 

Tôi nghiến răng chửi thề.

 

Không có Lục Hành bên cạnh, tôi biết sống sao?

 

Tôi không lẽ sẽ nóng đến chết thật à?

 

Trong lúc đầu óc lơ mơ, cánh cửa bật mở, kèm theo hương bạc hà nhẹ nhàng tràn vào.

 

Scroll Up