Hơn nữa, từ khi biết bệnh của tôi, Lục Hành luôn sẵn sàng chia sẻ pheromone với tôi một cách vô điều kiện.

 

Giờ cậu ấy cần người bên cạnh, tôi tự nhủ, mình không thể quay lưng được.

 

Tôi run run vén một góc rèm giường của cậu ấy: “Cậu thấy sao rồi?”

 

Lục Hành không nằm mà đang ngồi xếp bằng trên giường, ánh mắt sâu hun hút, đầy tính xâm lược.

 

Trán cậu ấy nổi đầy gân xanh, mồ hôi lạnh lấm tấm rơi thành giọt dưới ánh đèn mờ nhạt.

 

“Không ổn lắm. Cậu sợ không?”

 

Có chứ.

 

Nhưng ngoài mặt tôi vẫn lắc đầu.

 

Ánh mắt sắc bén của Lục Hành lướt từ đầu xuống chân tôi, rồi lại ngược lên.

 

Không hiểu sao, tuyến thể vốn luôn vô cảm của tôi bỗng nhiên nhói nhẹ một cái.

 

Tôi tập trung cảm nhận thì nó lại bình thường trở lại.

 

“Cậu ngủ đi, tôi ở đây với cậu.” Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, có cảm giác ánh mắt đó không còn là của Lục Hành nữa.

 

Như một con mãnh thú sắp vồ mồi, chỉ chờ thời cơ là lao tới xé xác tôi ra vậy.

 

9

 

Lục Hành vẫn cuộn tròn trong chăn, không có ý định bước xuống: “Cậu lấy giúp tôi cốc nước được không?”

 

Tôi nhanh chóng rót nước, rồi gõ nhẹ vào đầu giường ra hiệu cậu ấy đưa tay ra nhận.

 

Nhưng Lục Hành lại vén rèm giường lên, nửa người thò ra, lúc ấy tôi mới nghe rõ hơi thở nặng nề, gấp gáp của cậu.

 

Tôi bắt đầu lo, định hỏi có cần đến phòng y tế không thì tay đã bị cậu ấy nắm chặt.

 

“Cậu có thể giúp tôi không? Tôi đã mượn pheromone của cậu nhiều lần rồi.”

 

“Tôi… tôi đâu có pheromone…”

 

Lục Hành không nói gì, tay đã mò lên sau gáy tôi, tìm được tuyến thể nhô lên, cậu ấy ấn nhẹ: 

 

“Có đấy.”

 

Tôi theo phản xạ rụt cổ lại.

 

“Thế… tôi phải giúp cậu kiểu gì?”

 

Pheromone của cậu ấy đang dao động mạnh, khiến cả cơ thể tôi cũng bị ảnh hưởng, một luồng nóng bừng bừng lan khắp người.

 

Tôi chợt nhận ra – mình đã phụ thuộc vào pheromone của Lục Hành đến mức nguy hiểm.

 

Dễ dàng bị cảm xúc của cậu ấy chi phối.

 

Nếu không cai nghiện sớm, tôi sẽ tiêu đời mất.

 

Nhưng khi ngước lên bắt gặp ánh mắt đầy chiếm hữu của Lục Hành, tôi lại không dám mở miệng.

 

Tôi không dám tưởng tượng hậu quả nếu chọc giận một Alpha đang mất kiểm soát.

 

Lục Hành nhanh chóng nhảy xuống giường, khí áp trong phòng lập tức trở nên nặng nề. Cậu ấy từ từ tiến lại gần tôi.

 

Rõ ràng khí thế áp đảo, nhưng lời nói lại rất nhẹ nhàng.

 

“Trác Du, tôi chỉ muốn ngửi mùi của cậu thôi, được không?”

 

Dường như sợ tôi từ chối, cậu ấy bổ sung: “Giống như cách cậu ngửi mùi tôi vậy.”

 

Tôi đành gật đầu.

 

Tôi không thấy cậu ấy làm gì, chỉ cảm nhận được tuyến thể lộ ra sau gáy bất ngờ bị khí nóng bao phủ.

 

Cả người tôi run lên.

 

Lục Hành đúng như lời đã nói, chỉ ngửi pheromone của tôi, rồi trước khi mất kiểm soát hoàn toàn, tự mình đến phòng y tế cách ly.

 

Suốt thời gian đó, tôi đến thăm cậu ấy rất nhiều lần.

 

Không phải vì cậu ấy nhớ tôi, mà là vì tôi không thể rời xa cậu ấy được.

 

“Trác Du, một ngày cậu đến thăm người ta năm sáu lần, rảnh rỗi quá nhỉ?” – Tiểu Triệu vừa nói vừa thở dài vì nóng.

 

Tôi không tiện nói mình đang nghiện pheromone của Lục Hành – chuyện này không dễ gì thổ lộ.

 

Tôi chỉ cười trừ: “Là bạn cùng phòng mà, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường.”

 

Tiểu Triệu bĩu môi trêu: “Biết là bạn cùng phòng. Nhưng người không biết lại tưởng hai người yêu nhau đấy!”

 

Tôi khựng lại, suýt vấp chân.

 

10

 

“Tôi hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ nói tối nay là có thể ra viện.” – Tôi vừa nói vừa cầm một ly nước trái cây mát lạnh, tay còn lại đan chặt với tay Lục Hành.

 

Trong mấy ngày Lục Hành bị cách ly, tôi âm thầm bắt đầu quá trình cai nghiện pheromone.

 

Mỗi khi thật sự không chịu nổi, tôi lại tìm đến cậu ấy, và cậu ấy cũng rất tự nhiên đưa tay ra cho tôi nắm.

 

Tôi đã tăng thời gian rời xa pheromone của cậu ấy từ năm phút lên hai tiếng.

 

Theo kế hoạch này, bước tiếp theo sẽ là bốn tiếng.

 

Rồi sáu tiếng.

 

Tám tiếng.

 

 

Nếu không có gì thay đổi, chẳng mấy chốc là tôi sẽ cai nghiện thành công.

 

Một kế hoạch vững vàng như thế, vậy mà vừa đến ngày Lục Hành quay lại ký túc xá, đã đổ bể hoàn toàn.

 

Cậu ấy không hề biết tôi đang cố gắng cai nghiện.

 

Thế nên pheromone của cậu ấy cứ thế ngang nhiên, tự do tỏa khắp phòng.

Scroll Up