Tôi sững lại: “Chắc là do thời tiết gần đây nóng quá.”
Tôi mua kem que quay về ký túc, ngay lúc mở cửa, một luồng mùi bạc hà nồng nặc ập tới, tôi theo hướng mùi mạnh nhất nhìn sang.
Chính là Lục Hành đang ngồi trên ghế.
Khoảng một phút sau, mồ hôi tôi ngừng chảy, thậm chí thấy mát mẻ.
Cái gì thế này? Tôi vừa gặm kem vừa suy nghĩ.
Nhìn thấy tay Lục Hành không đeo vòng kiềm chế, một ý nghĩ vô lý chợt lóe lên trong đầu tôi:
Là một Beta, tôi có thể ngửi được pheromone của một Alpha.
Chính xác hơn, tôi chỉ có thể ngửi được pheromone của một mình Lục Hành.
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, Lục Hành nhắc: “Kem của cậu sắp chảy hết rồi.”
Tôi cúi đầu, thấy kem đang chảy nhỏ giọt xuống tay, vội vàng với tay lấy khăn giấy, nhưng một tay cầm kem thì rất khó.
Lục Hành đưa cho tôi mấy tờ khăn giấy: “Này.”
“Cảm ơn.” Tôi không nghĩ gì, cầm lấy lau luôn.
Không ngờ Lục Hành lại ngồi xổm xuống, dùng khăn giấy lau sạch vệt kem trắng đã rớt xuống sàn nhà.
Tôi cảm thấy rất mãn nguyện.
Người bạn cùng phòng lạnh lùng cuối cùng cũng có chút “giống người” rồi.
3
Buổi tối, tôi nằm trên giường để kiểm chứng suy đoán trong đầu mình.
Tôi đăng ký một tài khoản mới, đổi giới tính thứ hai thành Omega, rồi lẻn vào diễn đàn dành cho Omega.
Trên diễn đàn của các bạn nhỏ Omega, cái tên Lục Hành được bàn tán rất nhiều, thậm chí có một bài viết đã vượt hơn ba ngàn bình luận.
Tôi viết một bài mới và gửi đi:
@KẹoMèo: “Các chị em Omega thân mến, có ai biết mùi pheromone của Lục Hành là gì không? Tôi thực sự rất tò mò đó~”
Chờ mười phút vẫn không ai trả lời, chỉ có lượt xem tăng dần lên.
Tôi dán mắt vào màn hình thêm vài phút, cuối cùng không chống nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi.
Sáng hôm sau, tôi bị nóng mà tỉnh dậy.
Cảm giác như có một ngọn lửa đang chạy trong người, đốt cháy tôi từng chút một. Tôi bực bội lăn xuống giường để chỉnh điều hòa.
Ngẩng đầu lên thì thấy nhiệt độ là 16 độ.
Trong ký túc xá yên tĩnh vang lên tiếng thở dốc nặng nề của tôi.
Hôm nay Lục Hành đi họp.
Sao lại trùng hợp thế? Mỗi khi Lục Hành không có mặt, tôi lại nóng muốn chết. Nhưng lúc cậu ta ở đây, tôi lại chẳng sao cả?
Tôi vội mở điện thoại, tìm lại bài viết hôm qua. Có người đã trả lời.
“Câu này tôi biết, pheromone của Lục Hành có mùi bạc hà.”
Xong đời, tôi thực sự đã ngửi được pheromone của một Alpha.
Tôi nóng đến phát điên, như có cái gì đó cào xé bên trong. Theo bản năng, tôi mở tủ quần áo của Lục Hành, ngửi thấy mùi bạc hà nhè nhẹ, cảm xúc hỗn loạn trong lòng tôi liền dịu xuống ngay lập tức.
Tôi đứng trước tủ quần áo như bị sét đánh trúng.
Thôi xong rồi. Tôi hình như đã phụ thuộc vào pheromone của cậu ta mất rồi.
4
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì cảm giác nóng rực lại một lần nữa ập đến.
Rõ ràng đứng bên ngoài tủ đã không đủ nữa rồi.
Tôi đưa tay định chạm vào đống quần áo gọn gàng kia.
Bỗng tôi tỉnh táo lại, vội vàng rụt tay.
Cậu ta không có ở đây, tôi lại lén lút sờ vào quần áo của người ta, càng nghĩ càng thấy biến thái.
Tôi cưỡng ép bản thân dời mắt khỏi đống quần áo tỏa mùi thơm quyến rũ, cắn răng đóng cửa tủ lại.
Tôi nằm vật xuống giường, toàn thân như bị thiêu đốt.
Một chữ thôi: Nhịn.
Tôi nhịn không nổi mà phát ra một tiếng rên.
Không phải chứ… sao tiếng này lại… nghe gợi cảm đến vậy?
Nếu để Lục Hành nghe thấy, tôi – một beta thẳng nam đàng hoàng – còn mặt mũi nào nữa? Nghĩ đến đây, tôi vội vã lấy vạt áo cắn vào miệng.
Trên đầu giường là cái quạt trần kêu kẽo kẹt quay vù vù, điều hòa thì đã chỉnh xuống mức thấp nhất.
Tôi không biết mình đã nhịn bao lâu.
Cuối cùng, đầu óc tôi bắt đầu xuất hiện mấy ý nghĩ lệch lạc.
Không sao đâu… chỉ sờ nhẹ một cái thôi mà…
Chỉ một chút thôi, Lục Hành chắc chắn sẽ không phát hiện.
Tôi vừa tự thuyết phục bản thân, vừa lén xuống giường tiến đến tủ quần áo của cậu ấy.
Mở cửa tủ, tôi cắn răng kéo một chiếc áo khoác ra.
Ngay lập tức—
Một cảm giác “sướng” khó tả lan từ đầu ngón tay ra khắp cơ thể, rồi dồn hết lên đỉnh đầu.
Tê đến mức da đầu tôi cũng giật giật.
Cùng lúc đó, cảm giác xấu hổ vì đang lén sờ quần áo cũng trào dâng, má tôi chẳng biết từ khi nào đã đỏ rực.
“Cậu đang làm gì vậy?”
Một giọng nam trầm thấp vang lên sát bên tai, từng từ rõ ràng mạch lạc.
Là Lục Hành, không biết cậu ấy vào phòng từ lúc nào.
Tôi giật bắn người, cổ cứng ngắc không dám quay đầu.
Xong rồi.
Lần này tiêu thật rồi.
Cậu ấy có nghĩ tôi là tên trộm không?
Trước khi xuống giường tôi rõ ràng đã xem giờ, còn nửa tiếng nữa mới hết buổi họp, sao cậu ấy về sớm vậy? Hay là họp kết thúc sớm…
Đầu óc tôi trống rỗng vài giây, rồi từ từ khởi động lại. Tôi run rẩy quay đầu, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Lục Hành.

