Bên ngoài trời nóng, tóc mái cậu ấy bị mồ hôi thấm ướt, đôi mắt cũng trở nên càng đen càng sáng.
Thấy tôi không trả lời, cậu ấy hỏi:
“Cậu thích cái áo này à?”
Tôi theo phản xạ lắc đầu, nhưng lại chẳng nghĩ ra lý do nào khác.
Tôi sốt ruột đến đỏ mặt, chợt lóe ra một cái cớ, ngại ngùng nói:
“Xin lỗi, tôi nhìn nhầm tủ đồ.”
Tôi buông áo ra, cố gắng chữa cháy:
“Nóng quá nên đầu óc bị mụ mị.”
Ánh mắt Lục Hành tối lại, nghe xong thì gật đầu, ánh nhìn quét qua mặt tôi một lượt.
“Đúng thật, mặt cậu đỏ lắm.”
Cậu ta không nói thì thôi, vừa nói xong, hình ảnh lúc nãy tôi làm hiện lại trong đầu, mặt tôi càng đỏ dữ dội hơn.
5
Chúng tôi mỗi người ngồi xuống một chỗ.
Nhưng tôi chờ mãi mà Lục Hành vẫn không tháo vòng kiềm chế trên cổ tay ra.
Hình như hôm nay cậu ấy mặc đồ mới, trên áo hoàn toàn không có mùi bạc hà, cộng thêm tác dụng của vòng, tôi không hít được chút tín tức tố nào cả.
Lỗ chân lông tôi như mở toang, mồ hôi túa ra không ngừng.
Đã từng nếm trải cảm giác sung sướng khi được tiếp xúc, mà giờ như trở lại mảnh đất khô cằn—tựa như từng trúng số rồi lại phát hiện đó chỉ là một giấc mơ.
Nghĩ hồi lâu, tôi lặng lẽ dịch lại gần bên cậu ấy:
“Lục Hành, áo hôm qua của cậu… đã giặt chưa?”
“Chưa.” Lục Hành ngẩng đầu nhìn tôi. “Sao thế?”
Trong lòng tôi mừng rỡ, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh:
“Cậu có ngại nếu giặt chung với tôi không? Tôi chỉ có hai cái áo, dùng máy giặt riêng thì phí quá.”
Lục Hành nhìn tôi hai giây:
“Không ngại.”
Tôi ôm chậu bước đến trước rổ đồ dơ của cậu ấy, ngồi xuống, mùi hương khiến tôi thèm thuồng không chịu nổi, tôi hít một hơi thật sâu.
Mùi bạc hà mát lạnh như tràn thẳng vào bụng tôi.
Vừa hít vừa ôm đồ xuống tầng dưới, tôi hoàn toàn không nhận ra ánh mắt chăm chăm dõi theo sau lưng mình.
Phải hít cho đã tôi mới miễn cưỡng thả đồ vào máy giặt.
Sau đó, tôi ngồi xổm xuống đất, thở dài một hơi.
Thật là bệnh hoạn, cuối tuần tôi phải đến bệnh viện khám thử mới được.
Cuộc sống yên ổn bất ngờ bị phá vỡ, lại còn vì một người bạn cùng phòng lạnh như băng.
Nghĩ vậy, tôi định đổ nước giặt vào, nhưng lại phát hiện mình quên mang theo.
Tôi im lặng ba giây, vừa định quay người đi lấy thì một bàn tay vươn ra bên tai tôi, đồng thời giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng.
“Thấy cậu không mang theo nên tôi theo xuống.”
Tôi chẳng còn nghe thấy cậu ấy nói gì nữa, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào bờ vai phải vừa bị cậu ấy chạm vào.
Cảm giác lệ thuộc vào tín tức tố của cậu ấy lập tức bị khơi dậy, tôi nuốt nước bọt, cố đè nén những suy nghĩ tà ác trong lòng.
Muốn ôm, muốn dán sát vào cậu ấy.
Lúc này tôi như đang đơn độc giữa sa mạc khô cằn, còn Lục Hành là người duy nhất có thể cho tôi nước.
“Trác Du?”
Lục Hành vỗ vai tôi, tôi bừng tỉnh:
“Hả?”
“Đang ngẩn người à?”
“Ừm.” Ánh mắt tôi vô thức rơi xuống đôi môi mỏng đỏ hồng của cậu ấy.
Chỗ đó… hình như mùi bạc hà càng đậm?
Như thể linh hồn bị kéo đi, tôi mất kiểm soát, ngẩng đầu lên hôn tới.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào, đầu ngón tay Lục Hành đặt lên trán tôi, hơi nghiêng đầu kéo giãn khoảng cách.
“Muốn hôn tôi à?”
Tôi chẳng nghĩ ngợi gì liền gật đầu.
Rồi tôi sững lại, linh hồn như vừa bỏ trốn liền quay về, nhớ lại hành vi của bản thân khi nãy, tôi sợ tới mức run lên.
Đây chính là sức mạnh của tín tức tố sao?
Thậm chí có thể kéo theo cả lý trí của một con người.
Không đợi đến cuối tuần nữa, hôm nay tôi phải đi bệnh viện ngay.
Lục Hành nhướng mày:
“Tại sao muốn hôn tôi?”
Tôi nhất thời không biết đáp sao: “……”
Lục Hành như hiểu ra gì đó, khóe môi khẽ cong lên:
“Thích tôi?”
“……”
Tôi hoảng loạn lắc đầu, vì quá gấp mà suýt nữa bị sặc nước bọt:
“Không không có!”
Nụ cười trên mặt Lục Hành biến mất trong một giây:
“Vậy thì… khi nãy cậu định làm gì?”
Tôi ấp úng một hồi lâu, cuối cùng do dự nói ra sự thật.
“Lục Hành, tôi… tôi hình như ngửi được tín tức tố của cậu.”
Lục Hành không hề tỏ ra kinh ngạc, ngược lại rất bình tĩnh.
“Sau đó thì sao?”
Giọng nói của cậu ấy mang theo chút gì đó dụ dỗ, tôi khó khăn mở miệng:
“Tôi hình như… bị phụ thuộc vào tín tức tố của cậu.”
Nghe thật điên rồ.
Nếu không phải xảy ra với chính tôi, có đánh chết tôi cũng không tin.
Lục Hành lại chấp nhận sự thật điên rồ này một cách trơn tru:
“Phụ thuộc kiểu gì?”

