Là một Beta, tôi đột nhiên ngửi thấy pheromone của người bạn cùng phòng lạnh lùng – A.

 

Điều tồi tệ hơn là, tôi bắt đầu phụ thuộc vào pheromone của cậu ấy.

 

Khi cậu ấy không có trong ký túc xá, tôi thấy ngứa ngáy trong lòng, đành phải lén ngửi quần áo của cậu ấy.

 

Cảm giác phụ thuộc ngày càng mạnh mẽ, tôi bèn khéo léo nhắc nhở:

 

“Ở trong phòng cậu có thể thu lại pheromone không?”

 

Ánh mắt cậu ấy chợt tối lại, “Cậu ngửi thấy à?”

 

Tôi gật đầu.

 

Cậu ấy chậm rãi tiến lại gần, “Vậy là… cậu có thể bị đánh dấu, đúng không?”

 

1

 

Tôi đến trường muộn, khoa của tôi không còn chỗ trong ký túc xá, nên bị sắp xếp ở phòng đôi nam nữ lẫn lộn.

 

Tôi biết bạn cùng phòng là một Alpha, nhưng khi thấy vóc dáng của cậu ấy, tôi lại một lần nữa hiểu rõ về gen Alpha.

 

Tôi cao 1m80, vậy mà cậu ấy gần như cao 1m90.

 

“Anh bạn, cậu cao ghê nhỉ.”

 

Tôi chào một tiếng, người trước mắt chỉ liếc nhìn tôi một cái, rồi tiếp tục dọn giường.

 

Làm gì mà kiêu thế?

 

Tôi tặc lưỡi, leo lên giường mình bắt đầu dọn dẹp.

 

Ánh mắt tôi lướt qua tấm bảng tên trên giường cậu ấy: người này tên là Lục Hành, chuyên ngành Trí tuệ nhân tạo.

 

Tôi học Kỹ thuật phần mềm, cùng khoa nên thường xuyên gặp nhau lúc huấn luyện quân sự. Cậu ấy chưa bao giờ bắt chuyện với tôi. Sau vài lần nhiệt tình bị lạnh nhạt, tôi cũng chẳng buồn bắt chuyện nữa.

 

Một người bạn bên cạnh khoác vai tôi: “Trác Du, kia chẳng phải bạn cùng phòng cậu à?”

 

“Đừng nhắc nữa, kiêu vô cùng.”

 

Tôi bắt đầu càm ràm: “Khai giảng được một tuần rồi mà cậu ta nói với tôi chưa quá ba câu.”

 

Tiểu Triệu tháo mũ quân sự xuống, “Alpha mà, suốt ngày chẳng hiểu lấy đâu ra cái vẻ ưu việt đó.”

 

Tôi và Tiểu Triệu mỗi người mua một bát lẩu cay, tìm chỗ ngồi.

 

Đang ăn ngon lành thì Tiểu Triệu kích động hét lên: “Trác Du, mau nhìn phía sau cậu kìa, có người tỏ tình đó!”

 

Hả?

 

Sao có thể thiếu tôi trong mấy chuyện thế này, tôi bỏ đũa đứng dậy quay lại.

 

Đập vào mắt là một đám đông đen kịt, tôi phải nhón chân mới nhìn thấy người bị vây ở giữa – chính là Lục Hành.

 

Cậu ấy đang từ tốn ăn cơm, trước mặt là một Omega xinh đẹp đang đứng.

 

Cô bạn O mặt đỏ bừng, tay cầm lá thư tình đen tuyền.

 

Xem ra cô ấy có để tâm, chăn ga gối đệm và đồ dùng của Lục Hành toàn màu đen.

 

Giường tôi thì đủ màu sặc sỡ, còn bên cậu ấy thì đen toàn tập.

 

Có lúc tôi còn nghi ngờ cậu ấy có bị mỏi mắt không.

 

Giữa tiếng reo hò xung quanh, Lục Hành ăn hết miếng cơm cuối cùng, lau miệng bằng khăn giấy, đứng dậy: “Xin lỗi, làm ơn tránh đường.”

 

Câu này vừa thốt ra, cả đám người sững sờ.

 

Tôi còn ngạc nhiên hơn.

 

Thì ra cậu ấy không chỉ lạnh lùng với mình tôi, mà là lạnh với cả thiên hạ.

 

2

 

Tôi về ký túc sau buổi huấn luyện, trong phòng tối om, tôi nóng đến phát bực, bật điều hoà rồi mở cửa phòng tắm bước vào.

 

Vừa mở cửa, ánh đèn chói chang trong phòng tắm suýt làm tôi mù mắt.

 

“Chết tiệt, Lục Hành quên tắt đèn rồi.” Tôi lầm bầm, nheo mắt lại thì thấy một cảnh khiến tôi muốn độn thổ.

 

Lục Hành hình như vừa tắm xong, nước nhỏ giọt từ cằm, chảy qua ngực rồi xuống dưới, và…

 

To thật.

 

Kích cỡ đó có phải người bình thường không vậy?

 

“Ra ngoài.”

 

Tôi hoàn hồn, giả vờ bình tĩnh: “Xin lỗi, tôi tưởng không có ai.”

 

Ra ngoài rồi tôi lập tức ngồi xổm ôm đầu.

 

Quá xấu hổ, quá nhục nhã.

 

Quan trọng hơn là, lòng tự tôn của một người đàn ông như tôi bị tổn thương nghiêm trọng.

 

Còn chưa nghĩ ra cách đối mặt với Lục Hành, cậu ấy đã đi ra trong bộ dáng quấn khăn tắm, ánh mắt liếc về phía tôi.

 

Tôi cúi đầu né tránh ánh nhìn.

 

Không ngờ người phá vỡ bầu không khí trước là cậu ấy.

 

“Cậu đi tắm đi, tôi sẽ không đột ngột vào đâu.”

 

“…”

 

Phá không khí cái đầu cậu ấy, đang mỉa tôi đấy à?

 

Trước khi vào phòng tắm, tôi liếc thấy tai cậu ấy hơi đỏ.

 

Tôi nghi hoặc nhìn thêm – mới tắm xong sao lại nóng đến đỏ tai thế?

 

Cũng nhờ sự cố này mà quan hệ giữa tôi và cậu ấy có chút cải thiện.

 

Tuy sau khi tôi nói chuyện cậu ấy vẫn mặt lạnh, nhưng ít nhất có trả lời rồi.

 

Tôi nói mấy câu trời ơi đất hỡi: “Mì giò heo tầng ba nhà ăn ngon lắm.”

 

Lục Hành cầm sách, mắt không rời, lạnh nhạt đáp: “Nghe rồi.”

 

Những ngày bình thản trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hết tháng huấn luyện quân sự.

 

Dấu hiệu duy nhất cho thấy thời gian trôi qua là da tôi đen đi một chút.

 

Một ngày nọ, tôi đang nằm nghỉ trưa thì đột nhiên ngửi thấy mùi bạc hà rất nhạt.

 

Tôi đảo mắt nhìn quanh, cậu ấy không nhai kẹo cao su, trên bệ cửa sổ cũng không có cây bạc hà, tôi gãi đầu, nghĩ chắc là ảo giác.

 

Nhưng hôm sau, mùi bạc hà rõ ràng hơn hẳn.

 

Hương thơm mát thấm vào mũi, khiến tôi thấy rất thoải mái, thậm chí cái nóng nực mùa hè cũng dịu đi.

 

Khi tôi ra khỏi ký túc, mùi đó liền biến mất, và tôi bắt đầu thấy nóng nực lạ thường, mồ hôi túa ra đầy trán.

 

Tiểu Triệu ngạc nhiên: “Cậu nóng vậy à?”

 

Tôi quạt lấy quạt để: “Cậu không nóng sao?”

 

Tiểu Triệu chỉ về máy lạnh trong lớp: “Trong phòng có 22 độ.”

 

Scroll Up