Nhưng vì âm thanh không rõ ràng, họ không biết ai là người chủ động.
Tôi mặc đồ xong chuẩn bị ra ngoài, Cố Hạo Sâm sợ dậy trễ hơn tôi sẽ mất mặt, nghiến răng dậy chỉnh tề, yêu cầu tôi đợi anh ta đi cùng.
Tôi đợi anh ta sao?
Tôi trực tiếp mở cửa phòng ngủ, đối diện với ánh mắt dò xét của dì Trương, chị Vương và cô Lý ngoài cửa.
“Đại thiếu gia…” Bà nội?
Dì Trương không chắc nên xưng hô thế nào với tôi, nghĩ mãi rồi đổi giọng: “Cậu Đỗ, bà cụ nói nếu không khỏe thì có thể ngủ thêm chút nữa.”
“Tôi không thấy khó chịu.”
Tôi mỉm cười, để họ quan sát.
Dì Trương kinh ngạc đến sững sờ, ba người lại đồng loạt nhìn Cố Hạo Sâm vừa bước ra sau tôi: “Đại thiếu gia…”
“Tôi cũng không khó chịu.” Cố Hạo Sâm lạnh mặt nói.
Ba người nhìn nhau không nói gì, bầu không khí ngưng trệ.
Rất nhanh họ hiểu ý, chu đáo lót đệm mềm trên mỗi ghế ở bàn ăn.
Tôi ngồi lên đệm mềm, nhìn vào bát cháo đỏ táo đỏ đậu đỏ, chìm vào suy tư.
08
Cố Hạo Sâm không nên cứng đầu như vậy.
Tôi nhìn anh ta đứng trong vườn nghe bà nội nói chuyện, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi rịn ra bên thái dương, muốn đề nghị anh ta về nghỉ ngơi.
Nhưng khi tôi vừa bước tới, ánh mắt độc địa của anh ta đã bắn tới.
Đúng là sĩ diện chết người.
Bà nội nhìn sắc mặt tôi không tốt, dịu dàng nói: “Thật ra hôm nay nên để hai đứa nghỉ ngơi, nhưng mà, Lăng Hoa về nước rồi, nhất quyết muốn gặp hai đứa.”
Biểu cảm trên mặt Cố Hạo Sâm giãn ra, nở nụ cười thoải mái nhẹ nhõm.
“Lăng Hoa à.”
Tim tôi chùng xuống.
Phiền phức rồi, lại là kịch bản gì nữa đây?
Chỉ nghe tiếng gọi “Anh họ!” từ xa vọng lại, một bóng hình nhỏ nhắn nhanh chóng chạy tới. Cố Hạo Sâm quay đầu, theo phản xạ mở rộng vòng tay, bóng dáng ấy nhảy lên như trong truyện tranh, muốn lao vào lòng anh ta giữa cánh hoa rơi bay.
Cú lao này chắc sẽ xé rách Cố Hạo Sâm mất.
Phản ứng nhanh, tôi chắn giữa hai người, thân thiện đưa tay ra muốn bắt.
“Xin chào.”
Đó là một Omega nhỏ nhắn, da trắng mịn, khuôn mặt đáng yêu, thấy tôi đưa tay ra nhưng không đáp lại, ánh mắt to tròn đảo vài vòng, tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi: “Anh là ai?”
“Tôi là Đỗ Tri Trứ.”
“Ồ, anh là Alpha mà anh họ tôi lấy về để sinh con à.” Omega nhỏ nhắn nói giọng ngây thơ.
“Lăng Hoa!” Cố Hạo Sâm quát, nhưng không phủ nhận.
Omega tên Lăng Hoa đắc ý liếc tôi một cái.
Tôi thu tay lại, nhường đường. Cậu ta vui vẻ bước nhanh đến bên Cố Hạo Sâm , vòng tay qua cổ anh ta.
“Hạo Thâm ca ca!”
Thân hình mỏng manh hơn 5 chục cân bám lấy cổ khiến mặt Cố Hạo Sâm tái nhợt.
Nhưng anh ta vẫn phải thuận theo không khí, ôm lấy eo cậu ta xoay ba vòng, đặt xuống rồi chân hơi run rẩy.
Đáng đời.
Vừa chạm đất, Lăng Hoa đã níu tay Cố Hạo Sâm : “Hạo Sâm ca ca, chẳng phải anh nói chỉ có Thang Thang thôi sao, anh nói sẽ chịu đựng ánh mắt thế gian, không kết hôn cả đời, cùng em nhớ về Thang Thang mà?”
Bà nội lạnh mặt: “Lăng Hoa, con nói năng ngày càng quá đáng, bà cố đã dặn không được nuông chiều con nữa, nếu còn nói xằng bậy với anh Hạo Thâm của con, thì về nước F ngay!”
“Bà ơi ~”
Bà nội trách Lăng Hoa, Lăng Hoa lại ôm tay Cố Hạo Sâm làm nũng, Cố Hạo Sâm cúi đầu nhìn cậu ta, ánh mắt dịu dàng.
Ba người vui vẻ hòa hợp, tôi như kẻ lạc lõng.
Tôi còn đang bối rối thì thấy Lăng Hoa liếc nhìn tôi, tựa đầu vào tay Cố Hạo Sâm, ánh mắt khiêu khích chiến thắng.
Ồ…
Lại thêm một “em bé ngây thơ” thẳng thắn nữa đây.
Tôi mỉm cười thân thiện, nghĩ thầm: Tốt lắm, lại có thêm hai mươi triệu.
09
Bà cụ đưa Lăng Hoa đi xem phòng trong biệt thự, tôi nhân cơ hội kéo Cố Hạo Sâm vào phòng vệ sinh.
Không biết anh ta đang cứng đầu cái gì, dù có tỏ ra nhanh nhẹn thế nào, giữa hai chân anh ta cũng không thể không đau được.
Dù tôi cố ý khiến anh ta nhớ kỹ, nhưng cũng không muốn anh ta cứ thế mà sưng tấy lên.
Anh ta định đánh tôi, tôi dùng cánh tay đè lưng anh ta, ép sát vào tường.
“Cậu muốn làm gì?” Cố Hạo Sâm tái mặt.
Tôi ghé sát vào tai anh ta, thổi một hơi nóng đầy mờ ám: “Anh đoán xem.”
Cảm nhận được cơ bắp anh ta căng cứng, tôi nhanh chóng và thuần thục đẩy viên thuốc giảm đau vào…
Cố Hạo Sâm chửi bậy: “Cậu cái đồ…”
Tôi bịt miệng anh ta: “Bà cụ và em họ cậu chưa đi xa đâu, cậu chắc muốn gọi họ đến đây sao?”
Cố Hạo Sâm khựng lại, tôi xoay tròn viên thuốc tại nơi bị thương của anh ta, khiến anh ta run lên, gân xanh trên trán nổi đầy, nắm tay càng siết chặt hơn.
“Xong rồi.”
Tôi biết điểm dừng, trước khi anh ta mất kiểm soát mà liều mạng với tôi, tôi liền rút tay ra.
Cố Hạo Sâm mặc lại quần, đi ra khỏi phòng vệ sinh trước tôi, còn mạnh tay đóng cửa suýt trúng vào mặt tôi.
Tôi hiếm khi làm những chuyện ép buộc người khác thế này, nhưng không thể phủ nhận việc chọc giận Cố Hạo Sâm đến mức tím tái cả mặt thật sự khiến tâm trạng tôi tốt lên không ít.
Nhìn bóng lưng Cố Hạo Sâm đi xa, tôi cũng thong thả bước theo.
10

