Tôi nhìn anh ta, mày kiếm mắt sáng, sống mũi thẳng, đôi môi mỏng, gương mặt lạnh lùng, ngũ quan sắc sảo như đao khắc rìu đẽo, vẻ đẹp vừa anh tuấn vừa bạc tình.

Anh ta nhìn tôi, khuôn mặt đẹp tựa nữ nhân, đôi mắt hoa đào lấp lánh, đôi môi hồng mỉm cười, dưới môi có một nốt ruồi nhỏ, dễ khiến người khác rung động.

Tôi và Cố Hạo Sâm lại đồng thanh: “Anh ta/Cậu ta.”

Bà cụ vỗ tay cười to, khen tôi và anh ta rất ăn ý.

Sau đó, bà ngầm ám chỉ chúng tôi nên chỉnh đốn quá khứ, tập trung vào hôn nhân, vun đắp tình cảm vợ chồng.

Rồi như đùa mà thật đề nghị:

Ai không bỏ được tính chơi bời thì phải sinh con, hoặc bồi thường hai mươi triệu.

—Đó, hai mươi triệu của tôi không phải đã đến rồi sao?

03

Trong suốt buổi lễ cưới, cậu Omega nhỏ không xuất hiện thêm lần nào nữa. Nhưng cuối cùng, Cố Hạo Sâm vẫn không dứt khoát được với cậu ta. Dù gì thì ở mỗi người thế thân, anh ta đều duy trì hình tượng si tình, luôn để người ta cảm thấy còn cơ hội.

Sau lễ cưới, tôi yêu cầu Cố Hạo Sâm trả hai mươi triệu. Anh ta không vui, nhưng vẫn miễn cưỡng ký tấm séc.

Chơi trò này với tôi, ai mà không biết công ty anh ta gặp khó khăn, hai mươi triệu này không rút được chứ.

Tôi không chấp nhận, nhìn anh ta đầy ẩn ý: “Hay là anh…”

Anh ta bất đắc dĩ, gọi điện kêu cậu Omega nhỏ tới, hỏi cậu ấy thấy tôi thế nào.

Cậu Omega nhỏ nhìn tôi một cái, ngượng ngùng nói: “Có thể.”

Cố Hạo Sâm gật đầu, nói với tôi: “Cậu ấy với cậu, coi như huề.”

Mẹ kiếp, tên tra nam chết tiệt này.

Tôi cúi đầu, nghĩ thầm: “Anh à, lần này đừng trách tôi nhé.”

Cố Hạo Sâm tính đưa Omega nhỏ cho tôi, để chúng tôi đều có người bên ngoài, coi như chuyện hai mươi triệu bỏ qua.

Tất nhiên chuyện này không thành, vì việc anh ta làm trong lễ cưới đã truyền ra ngoài.

Bà cụ nhà anh ta đến dạy dỗ, vừa tới đã thấy Omega nhỏ đang chuẩn bị “tam nhân hành” với chúng tôi, tức đến mức mũi cũng lệch, giơ gậy đánh người ta ra ngoài, rồi bắt Cố Hạo Sâm chuyển cho tôi hai mươi triệu.

Tôi cười tươi nhận lấy.

Cố Hạo Sâm tức đến đỏ mặt tía tai: “Cậu ta là thứ gì tốt đẹp à? Người ngoài của cậu ta còn nhiều hơn con!”

“Nhưng người ta đã dứt khoát hết rồi.” Bà cụ quay đầu mắng anh ta: “Đã kết hôn rồi thì nên thu lòng lại, còn định nhét người vào tay thằng bé à? Con nghĩ gì vậy? Nói trước nhé, nếu đứa con sinh ra không phải của hai đứa thì bà không nhận đâu đấy!”

Bà cụ mắng xong liền đi, Cố Hạo Sâm lườm tôi một cái rồi định đi luôn.

Tôi hỏi anh ta: “Anh đi đâu vậy?”

Cố Hạo Sâm nhíu mày: “Cậu phải hiểu rõ, chúng ta kết hôn chỉ vì tài sản của bà nội tôi, tôi đã hứa trong hôn nhân này sẽ giữ mình trong sạch, đừng mong đợi gì hơn.”

Nói xong, anh ta mang theo khí lạnh bước nhanh ra khỏi phòng tân hôn.

Đêm tân hôn, anh ta để tôi một mình trong phòng…

—— Cũng được, coi như anh biết điều.

Tôi lấy điện thoại ra, kết bạn với Omega nhỏ, tự giới thiệu rồi ân cần hỏi thăm, tiện thể chuyển cho cậu ấy ba triệu.

“Không làm bạn đời thì vẫn có thể làm bạn bè. Hôm nay cậu bị ấm ức rồi, cầm lấy mua cái túi đi, Thang Thang.”

Omega nhỏ rất vui, gửi cho tôi rất nhiều biểu cảm cún con.

04

Bị bà cụ hạ thấp thể diện trong lễ cưới, Cố Hạo Sâm muốn tìm lại chút tự tôn ở chỗ khác.

Buổi tiệc gia đình đầu tiên sau hôn lễ, anh ta không đến, bà cụ bảo tôi đi tìm. Tôi gọi điện thì bạn anh ta nghe máy, bảo Hạo Sâm ca đang uống rượu, còn hỏi tôi là ai.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng của Cố Hạo Sâm: “Ai nói tôi kết hôn rồi thì không được ra ngoài chơi chứ…”

Nghe có vẻ vui vẻ phết.

Tôi cười nói với người bạn của anh ta rằng bà cụ bảo tôi đến đón người, hỏi địa chỉ rồi gọi tài xế đến đó.

Đến rồi, tình huống kinh điển đây.

Trong phòng bao nhất định toàn là bè bạn của Cố Hạo Sâm, chắc chắn anh ta đang ôm tình nhân nhỏ mà uống rượu.

Giàu có quá, không, phải nói là thú vị quá…

Trong đầu tôi nghĩ đến hai mươi triệu thứ hai, mỉm cười đẩy cửa phòng bao của quán bar.

Bên trong khói thuốc mù mịt, một đám nam nữ ăn mặc sang trọng nhưng mặt mũi lờ mờ ngồi quanh, như sao vây quanh trăng, nâng niu Cố Hạo Sâm và người trong lòng anh ta.

Tôi nhìn kỹ, vẫn là cậu mỹ nhân trà xanh Thang Thang kia.

Tôi không nhịn được thở dài.

“Ai đây?” Có người hỏi.

Người đó không biết tôi, nhưng những người khác thì biết.

“Ồ, đây chẳng phải là chị dâu à?” Người nghe điện thoại nhận ra, vội đứng dậy đón tôi, “Chị dâu, chị dâu yên tâm, Hạo Sâm có bọn em trông rồi, anh ấy chẳng làm gì đâu.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

Chưa nói dứt lời, Cố Hạo Sâm đã đưa tay ôm eo Omega nhỏ, kéo vào lòng: “Vợ của các cậu ở đây này.”

Không khí trong phòng lập tức trở nên cực kỳ khó xử.

Xem ra Cố Hạo Sâm đoán chắc lần này tôi không đòi được tiền của anh ta, muốn nhân cơ hội cho tôi bẽ mặt.

Ngược lại, Omega nhỏ lập tức đứng dậy, ánh mắt sáng rỡ chào hỏi tôi: “Anh Trí Trứ, anh đến đây ngồi này.”

Mặt Cố Hạo Sâm lập tức biến sắc.

Thấy chưa, ba triệu phát huy tác dụng rồi.

Scroll Up