Thế là anh bĩu môi: “Chậc.”

Thật hiếm thấy. Tôi cúi xuống hôn anh: “Cơ thể tôi là của anh, có muốn kiểm tra lại không?”

32

Kiểm tra cả buổi tối, tôi thả đủ pheromone để trấn an Cố Hạo Sâm, ôm anh ngủ.

Sáng hôm sau, tôi bị anh đá xuống giường. Anh cầm điện thoại, cau mày nhìn tôi: “Giải thích đi.”

Màn hình hiển thị tin tức hôm nay, tiêu đề là “Cặp đôi trong đoàn phim giả thành thật?”. Tôi chưa kịp đọc nội dung, chỉ thấy tấm ảnh ở đầu bài—Ngụy Liên ngồi trên đùi tôi, tôi ôm cậu ấy, tư thế vô cùng thân mật, cằm còn tựa lên hõm cổ cậu ấy.

“À, chắc là chụp lúc tiệc liên hoan hôm qua.” Tôi ngáp một cái, gãi đầu ngồi dậy, còn không biết sợ mà ôm lấy anh: “Bên trái tấm ảnh chắc còn một người nữa. Kẻ đó muốn quấy rối tôi, Ngụy Liên giúp tôi chắn lại thôi.”

Cố Hạo Sâm đẩy tôi ra: “Cậu ta là một Omega, sao có thể ngồi lên người cậu để chắn?”

Sắc mặt tôi trầm xuống: “Ý anh là gì?”

Đây là lần đầu tiên tôi tỏ thái độ với anh sau khi kết hôn. Cố Hạo Sâm không kịp phản ứng, trên mặt hiện lên vẻ bối rối.

Tôi lạnh giọng: “Anh nghi ngờ tôi sao?”

“Nhưng…”

“Tôi có thể phong lưu, nhưng chưa từng bắt cá hai tay. Hơn nữa, anh nghi ngờ tôi thì thôi, sao lại nghi ngờ cả Liên Liên? Cậu ấy là bạn thanh mai trúc mã của anh, còn là người mà anh nhờ chăm sóc tôi trong đoàn phim. Sao anh có thể nghĩ về cậu ấy như vậy?”

Cố Hạo Sâm lập tức nắm bắt trọng điểm: “Cậu gọi cậu ta là ‘Liên Liên’?”

“Anh cũng gọi cậu ấy là ‘Liên Liên’ mà?”

Giọng Cố Hạo Sâm bỗng dưng cao vút: “Cậu quen cậu ấy bao lâu, tôi lại quen cậu ấy bao lâu?”

Tôi cảm thấy đau đầu, đưa tay xoa hai bên thái dương: “Tôi quay phim liên tục hai ngày, ăn xong là lên xe ba tiếng, rồi bay thêm hai tiếng chỉ để về gặp anh. Không phải để cãi nhau với anh đâu.”

Cố Hạo Sâm nhận ra sự mệt mỏi và chán nản trong giọng tôi, nhất thời mất kiểm soát cảm xúc, mắt đỏ hoe.

Tôi không dỗ dành anh, chỉ chờ anh bình tĩnh lại rồi tự mình bước đến ôm tôi.

“Tôi cũng không biết sao nữa, chỉ là cảm thấy rất bất an.” Anh vùi đầu vào cổ tôi, khẽ nói.

Tôi cúi nhìn anh, bờ vai anh gầy đi, xương quai xanh lộ rõ hơn trước, cổ cũng gục xuống đầy mệt mỏi, trông yếu đuối hiếm thấy.

“Chỉ là pheromone bị xáo trộn nên anh mới nghĩ ngợi lung tung.” Tôi lại thả pheromone trấn an anh, tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy anh, “Nếu anh thực sự để tâm chuyện này, tôi sẽ không gặp Liên Liên ngoài công việc nữa.”

Cố Hạo Sâm chậm rãi lắc đầu: “Là do tôi nghĩ nhiều quá thôi.”

Nói xong, anh khẽ bổ sung một câu: “Trước đây tôi không như vậy…”

Tôi chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn sáng cho Cố Hạo Sâm, ngồi cùng anh ăn xong, ghi lại những món anh ăn nhiều hơn một chút, rồi hướng dẫn cô giúp việc cách làm, dặn cô ấy nhất định phải chăm sóc để anh có da có thịt hơn.

Hào Sâm muốn tôi đi khám thai cùng anh, nhưng tôi từ chối, viện cớ rằng đạo diễn đang giận vì tôi xin nghỉ. Trước khi về đoàn phim, tôi hôn lên trán anh, hứa rằng sẽ về ngay khi có thời gian, bảo anh giữ gìn sức khỏe.

Anh tự tay đeo đồng hồ cho tôi, nhắc tôi nhớ về nhà đúng giờ.

Anh bất an, nhưng mỗi khi tôi tranh thủ về nhà, anh lại không nỡ giận tôi. Chỉ cần tôi nhẹ nhàng dỗ dành, anh sẽ lập tức ngoan ngoãn để tôi làm nũng.

Tôi chăm sóc anh rất chu đáo, nhưng đôi lúc lại thiếu kiên nhẫn khi bị anh chất vấn.

Tâm trạng anh thất thường, ngày càng phụ thuộc vào tôi. Khi tôi không ở bên, anh không thể ngủ ngon, tóc rụng ngày càng nhiều. Anh khóc, cầu xin tôi rời đoàn phim, nhưng khi tôi từ chối, anh đập vỡ tất cả những gì trong tầm mắt. Chỉ vì thấy tin tức có diễn viên gặp tai nạn trên phim trường, anh liền mua một chuỗi vòng cầu may tặng tôi.

Vậy mà cuối cùng, Ngụy Liên lại bị ngã ngựa trong một cảnh quay, cánh tay bị thương, còn chuỗi vòng cầu may kia cũng bị cậu ta lấy mất.

Cố Hạo Sâm nhìn thấy hình ảnh Ngụy Liên đeo chuỗi vòng trong bản tin, cuối cùng không chịu đựng thêm được nữa, lập tức dẫn theo bác sĩ riêng và y tá đến thẳng Tượng Sơn.

Anh không ngờ rằng trong phòng bệnh, còn có một sự thật khiến anh hoàn toàn suy sụp.

Trên người Ngụy Liên có dấu vết pheromone của tôi.

— Tôi đã làm dấu tạm thời cho cậu ấy.

Trong phòng bệnh, mọi người đều nín thở khi nhìn gương mặt lạnh lẽo của Cố Hạo Sâm.

Ngụy Liên lắp bắp giải thích rằng cậu ấy đột ngột bước vào kỳ phát tình ngay trên phim trường. Tình huống nguy cấp, nên dưới sự sắp xếp của đạo diễn và trước sự chứng kiến của toàn bộ nhân viên, tôi đã thực hiện dấu tạm thời.

Nhưng Cố Hạo Sâm không chờ cậu ấy nói hết mà đã thẳng tay đấm một cú.

Cảnh tượng lập tức trở nên căng thẳng. Hai người từng là bạn thân, một Alpha, một Omega, vì một người đàn ông mà trở mặt thành thù. Nếu lan truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ trở thành trò cười.

Ngụy Liên mất kiểm soát, gào lên: “Anh đánh tôi? Vì cậu ta mà đánh tôi? Ngay cả vì Đỗ Sơ Đường anh cũng chưa từng đánh tôi!”

Tôi kéo Cố Hạo Sâm lại, ôm anh vào lòng: “Cố Hạo Sâm!”

Anh ấy run lên khi nghe tôi gọi, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.

Tôi thở dài: “Đừng làm loạn nữa, giữa tôi và Liên Liên không có gì cả.”

“Không có gì?” Cố Hạo Sâm nhắc lại, rồi nước mắt rơi xuống.

Anh giơ điện thoại lên, từ loa phát ra một đoạn ghi âm với âm thanh có chút nhiễu:

Ngụy Liên: “Hay là chúng ta thử xem?”

Tôi: “Thử gì?”

Scroll Up