“Béo rồi?”

Cố Hạo Sâm bật cười trước nhận xét của cậu ta, thoải mái hất cằm: “Bốn tháng rồi, cậu không nhìn ra à?”

“Ôi trời, cậu còn có thể mang thai cơ à?” Ngụy Liên vỗ lên ngực và cánh tay rắn chắc của anh ấy, như để kiểm tra xem chúng còn đó không, sau đó kiễng chân khoác vai anh, cười đùa: “Biết cậu có chức năng này, sớm đã nhờ cậu sinh hộ tôi vài đứa rồi.”

Cố Hạo Sâm lườm cậu ta: “Phân hóa thành Omega rồi, bỏ cái ý nghĩ đó đi.”

Ngụy Liên đấm nhẹ lên vai anh vài cái, rồi mới quay sang nhìn tôi: “Ảnh đế Đỗ, ngại quá, tôi và Hạo Sâm lớn lên bên nhau từ nhỏ, hồi chưa phân hóa đã rất thân rồi, cậu không phiền chuyện tôi động chạm anh ấy chứ?”

Tôi hơi nhíu mày nhưng vẫn mỉm cười: “Sao lại phiền chứ? Bạn của Hạo Sâm cũng là bạn của tôi.”

“Cậu ấy không phiền đâu.” Cố Hạo Sâm vỗ vai Ngụy Liên, rồi dặn dò: “Còn cậu, trên phim trường nhớ để mắt đến cậu ấy giúp tôi. Hoa đào của cậu ấy quá nhiều, thấy ai tiếp cận thì giúp tôi cản lại một chút.”

Ngụy Liên ngẩn người, rồi bất mãn rụt tay về: “Cậu muốn tôi…”

“Đúng vậy, Liên Liên, trong phim hai người không phải là một đôi  sao?” Cố Hạo Sâm nắm tay cậu ấy, nghiêm túc giao phó: “Nghỉ ngơi, ăn cơm, tập thoại, cậu đều phải đi cùng cậu ấy. Tôi muốn cậu trở thành Omega duy nhất bên cạnh cậu ấy trong thời gian này.”

Ngụy Liên từ chối: “Cậu ta sẽ phát điên mất.”

“Tôi rất hoan nghênh.” Tôi mỉm cười tiếp lời. “Diễn xuất của thầy Nguỵ ai trong giới cũng biết, gần đây còn giành giải thưởng, tôi rất sẵn lòng học hỏi từ thầy.”

Ngụy Liên hơi dịu mặt, cuối cùng cũng gật đầu.

Cố Hạo Sâm vỗ vai cậu ấy: “Cho cậu làm cha đỡ đầu của con tôi.”

“Chà, tôi sẽ chăm sóc cháu nội thật tốt.”

29

Dặn dò xong, Cố Hạo Sâm yên tâm bay về.

Dù sao anh ấy cũng là tổng giám đốc, tôi không ở bên thì anh ấy vùi đầu vào công việc. Bác sĩ gia đình và y tá túc trực bên cạnh, may mắn là anh không bị nghén nặng.

Vì là Alpha mang thai, mỗi ngày anh ấy phải tiêm ba mũi progesterone, làm nhiều xét nghiệm, uống đủ loại dinh dưỡng, thỉnh thoảng còn phải truyền nước.

Lúc đoàn phim tổ chức tiệc, bác sĩ gia đình gửi tôi ảnh mắt cá chân sưng phù của anh, nói rằng do thiếu pheromone nên bắt đầu mất ngủ.

Mà tôi thì tắt điện thoại, nhìn Ngụy Liên cướp lấy ly rượu người khác mời tôi, nốc cạn.

“Người của anh em tôi, cũng là người của tôi, đừng có ép cậu ấy uống.”

Ngụy Liên dứt lời, vừa quay đầu đã thấy một Omega khác bám lấy tôi, lập tức kéo người ta ra, chiếm lấy chỗ: “Này, nhóc con, chỗ này tôi ngồi rồi.”

Tôi ôm eo Ngụy Liên, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, giờ tôi thuộc quyền quản lý của Liên Liên.”

Cơ thể Ngụy Liên cứng đờ trong giây lát, sau đó lại mềm ra, ngả vào ngực tôi, dường như đắc ý mà khẽ hừ một tiếng.

Tôi nhìn thấy có người giơ điện thoại chụp hình ở không xa, khóe môi khẽ cong lên, không để lại dấu vết mà hơi nghiêng cằm, chạm nhẹ vào cổ Ngụy Liên.

30

Sau bữa tiệc, tôi xin phép đạo diễn, đặt vé máy bay quay về thủ đô.

Khi vào biệt thự nhà Cố, tôi cố ý dặn quản gia và các cô giúp việc đừng báo cho Cố Hạo Sâm, chỉ nói là tôi muốn dành bất ngờ cho anh.

Không thấy Cố Hạo Sâm trong phòng ngủ chính, tôi đi tìm quanh mấy vòng, vẫn không thấy bóng dáng anh. Tôi hỏi quản gia, ông ấy nói Cố Hạo Sâm không ra ngoài. Linh cảm mách bảo, tôi bước đến phòng thay đồ.

Quả nhiên, anh ấy đang nằm trong đó, giữa một đống quần áo.

Rõ ràng toàn là đồ của tôi—áo khoác, sơ mi, tất—Cố Hạo Sâm chất chúng thành một cái tổ, ôm chặt một chiếc áo măng tô, co người nằm bên trong. Do tỷ lệ mỡ cơ thể thấp, nên dù mới sáu tháng mà bụng anh ấy đã nhô lên rất rõ. Có lẽ vì da trở nên nhạy cảm, anh ấy đã đổi sang mặc đồ lụa ở nhà, cặp chân lộ ra từ ống quần trông sưng phù như củ cải.

Tôi không ngờ anh ấy lại “làm tổ” thế này. Một Alpha, vì lưu luyến pheromone của một Alpha khác mà làm tổ. Tôi khẽ bước đến bên cạnh, nhìn gương mặt tiều tụy của anh, nhìn hàng chân mày vẫn nhíu chặt dù đang ngủ say.

Ngực tôi khẽ nhói lên.

Sự thỏa mãn dâng lên trong lòng tôi không hề bất ngờ, nhưng cùng lúc, một chút ác ý cũng trỗi dậy.

“Hạo Sâm…” Tôi khẽ gọi.

Anh lơ mơ mở mắt, nhìn thấy tôi, rồi lại nhắm lại. Dường như cho rằng tôi chỉ là ảo giác, nên không phản ứng gì.

Tôi cúi người, bế anh lên, ôm anh về giường.

Lúc cơ thể lơ lửng giữa không trung, anh mới tỉnh hẳn, hai cánh tay vòng lấy cổ tôi, tựa sát vào tôi, chóp mũi chạm nhẹ vào cổ tôi, tham lam hít thở.

Rồi anh ngửi thấy mùi pheromone của Ngụy Liên trên người tôi.

31

Cố Hạo Sâm ngửi thấy pheromone của Ngụy Liên trên người tôi, lập tức tỉnh táo.

Anh ngước mắt nhìn tôi, gương mặt vốn đã tiều tụy lại càng tái nhợt hơn.

“Sao vậy?”

Tôi cố ý giả vờ không biết, vừa đặt anh xuống giường vừa xoa bóp chân cho anh, đồng thời thả pheromone để trấn an anh.

“Cậu… hôm nay đi với Ngụy Liên à?”

Tôi giữ vẻ bình thản: “Ừ, cậu ấy rất nghĩa khí, đỡ giúp tôi không ít ly rượu. Không có cậu ấy, chắc tôi chẳng thể tỉnh táo để về gặp anh đâu.”

Cố Hạo Sâm hơi thả lỏng, tôi thấy anh có vẻ mất tập trung, liền trêu: “Ghen à?”

Mặt anh lập tức đỏ bừng như bị dội thuốc nhuộm. Có thể thấy rõ da thịt hở ra bên ngoài đều đỏ ửng. Anh mấp máy môi, có vẻ muốn phản bác, nhưng rồi chợt nhớ ra mình vừa bị lôi ra từ đống quần áo của tôi. Nói gì lúc này cũng chỉ càng chột dạ hơn.

Scroll Up