Ngụy Liên: “Pheromone của chúng ta rất hợp, không bằng giúp nhau giải tỏa một chút? Yên tâm, tôi chỉ xem cậu là anh em tốt thôi. Dù sao Cố Hạo Sâm cũng đã tám tháng rồi, giờ mà làm gì đó với cậu ấy cũng không tốt cho sức khỏe.”
Sau đó là tiếng cười của tôi.
Tôi không đồng ý, nhưng cũng không từ chối.
Cả phòng bệnh chìm vào im lặng. Tôi đẩy Cố Hạo Sâm ra, tức giận trừng mắt nhìn anh: “Anh nghe lén tôi?”
Anh không phủ nhận.
“Tôi hỏi anh, anh đặt thiết bị nghe lén ở đâu?”
Tôi cúi đầu, nhìn chiếc đồng hồ mà mỗi lần tôi về Tượng Sơn, anh đều tự tay đeo lên cho tôi. Lửa giận bùng lên, tôi tháo ra, ném mạnh xuống đất.
Kính vỡ tung tóe. Cố Hạo Sâm lùi lại nửa bước.
“Tôi không nghi ngờ em…” Giọng anh run rẩy. “Chỉ là tôi cảm thấy cậu ta sẽ làm gì đó. Trước đây cậu ta cũng từng như vậy…”
Ngụy Liên nắm lấy điểm yếu này mà phản công: “Anh nghĩ tôi sẽ làm gì? Đừng quên, người có hôn ước với anh là tôi! Nếu không phải vì anh cứ suốt ngày dính lấy cậu ta, tôi có thể như vậy sao?”
Cố Hạo Sâm hoảng hốt, sợ tôi nghe thấy từ “hôn ước” sẽ tức giận, vội vàng giải thích: “Chuyện đó chỉ là hồi bé hai bên gia đình nói đùa thôi!”
“Đồ khốn!” Ngụy Liên chửi thẳng, “Vậy lúc còn mập mờ với tôi, sao anh không nói vậy hả? Là vì tôi dễ bị lừa sao? Hay là vì Đỗ Sơ Đường dễ bị lừa?”
Gương mặt Cố Hạo Sâm tái mét: “Cậu lấy tư cách gì mà nhắc đến Đường Đường! Chính cậu đã hại chết em ấy!”
Ngụy Liên nổi điên, vớ lấy chiếc gối ném mạnh vào anh:
“Không! Là do anh!”
Cậu ấy hét lên đầy giận dữ: “Những gì anh đang phải chịu bây giờ, chính là những gì Đỗ Sơ Đường đã trải qua!”
Cố Hạo Sâm như bị sét đánh, môi run rẩy.
Anh hoảng loạn quay sang nhìn tôi, đưa tay định kéo tôi lại.
Tôi hất tay anh ra, lộ ra vẻ mặt mệt mỏi: “Tôi không ngờ anh lại là người như vậy, Cố Hạo Sâm. Anh khiến tôi quá thất vọng rồi.”
Cơ thể anh run lên. Toàn bộ máu trên mặt như bị rút sạch, anh nhìn tôi như thể đang vỡ vụn từng chút một.
Đau đớn lắm sao?
Đây chính là cái kết tôi đã chuẩn bị.
“Nhận được tài sản thừa kế rồi thì ly hôn đi.” Tôi nói lời cuối cùng. “Sau khi sinh con, tôi sẽ chu cấp tiền nuôi dưỡng hàng tháng.”
Cố Hạo Sâm như bị sét đánh, lảo đảo hai bước rồi ngã phịch xuống ghế.
Sắc mặt anh trắng bệch, hơi thở dồn dập như sắp không thở nổi, tay siết chặt lấy ngực, nước mắt không ngừng rơi, bờ vai run rẩy dữ dội.
“Không… không, Tri Chước… Em không thể…”
Tôi quay người định rời khỏi phòng bệnh, nhưng bỗng nghe tiếng hét kinh hãi phía sau.
“Máu!”
Tôi quay lại, thấy Cố Hạo Sâm đã ngất xỉu, máu chảy loang lổ giữa hai chân.
Khung cảnh trước mắt khiến tôi sững sờ, ký ức bỗng ùa về. Tôi đứng hình một giây, sau đó lao đến, bế anh lên rồi chạy thẳng về phía phòng cấp cứu.
“Bác sĩ! Bác sĩ!”
35
Nhờ cấp cứu kịp thời, đứa bé đã được giữ lại.
Cố Hạo Sâm nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch như tro tàn, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Chiếc chăn trắng phủ ngang bụng và chân anh ta, để lộ cánh tay gầy gò, những đường tĩnh mạch xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
Tôi ngồi bên cạnh, lặng lẽ gọt táo. Vỏ táo mỏng manh, đỏ tươi rơi thành một dải dài dưới lưỡi dao.
“Vẫn còn sao…” Cố Hạo Sâm bỗng lên tiếng.
Tôi sững lại: “Cái gì?”
“Đứa bé.” Anh ta nói, ngập ngừng giây lát rồi bổ sung: “Không có con, em sẽ không lấy được tài sản thừa kế. Chúng ta cũng sẽ không ly hôn.”
Tay tôi khẽ run, lưỡi dao trượt đi, cứa vào ngón tay cái.
Tôi nhìn chằm chằm vào giọt máu rịn ra trên đầu ngón tay, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác bực bội khó tả.
“Anh yêu tôi à?” Tôi hỏi.
Đôi mắt Cố Hạo Sâm đỏ hoe, giọng lắp bắp: “Em… bây giờ lại hỏi chuyện này…”
“Kỳ lạ thật.” Tôi cắt ngang anh ta, giọng bình thản. “Người ta có thể yêu vì tác động của Pheromone, vì một cuộc gặp gỡ đặc biệt, vì sự tương đồng, vì một ân tình cứu mạng… Anh dễ dàng yêu một ai đó, nhưng lần nào cũng khiến mọi thứ ầm ĩ như một bộ phim bi kịch hoành tráng. Anh luôn diễn vai si tình, nhưng tình yêu của anh chưa bao giờ thiếu đi sự toan tính. Anh sẽ chán, sẽ tìm kiếm cảm giác mới lạ, sẽ thay lòng đổi dạ. Anh vốn vô tâm vô tình, nhưng cứ thích tỏ ra mình yêu sâu đậm.”
Cố Hạo Sâm sững sờ, nước mắt đọng trên hàng mi, không rơi xuống.
“Nếu ngay từ đầu anh nói rõ với Đường Đường rằng anh chỉ muốn vui chơi qua đường…” Tôi cắm lưỡi dao vào quả táo đã gọt xong, giơ lên trước mặt anh. “Thì cậu ấy đã không chết.”
Trong khoảnh khắc, một tia sét xẹt qua tâm trí Cố Hạo Sâm, mọi đường nét trên gương mặt tôi bỗng trở nên sắc nét đến đáng sợ trong mắt anh ta.
Anh ta khàn giọng hỏi: “Đỗ Sơ Đường… là gì của em?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi đáp: “Anh trai tôi.”
Toàn bộ biểu cảm trên gương mặt Cố Hạo Sâm phút chốc tan biến.

