Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được ngủ trên cái giường bốn chân đàng hoàng, không phải lo nửa đêm lăn xuống đất. Tỉnh dậy cảm giác sảng khoái, đầu óc tỉnh táo.

Tầm chiều, tôi hớn hở từ tiệm sửa xe về, vừa bước vào nhà đã líu lo không ngừng, chạy vòng vòng quanh Giang Vạn Tải.

“Thầy nói em có chí tiến thủ, chuẩn bị chính thức dạy em sửa xe rồi đó!”

Bình thường trong thời gian thử việc, bọn tôi chỉ được giao mấy việc đơn giản như rửa xe hay đánh bóng, kiểu ít kỹ thuật thôi.

Nhưng hôm nay gần hết giờ làm thì có khách tới, thầy gọi tôi ra xem thử.

Lỗi gặp phải là dạng đã học trong lớp thực hành rồi — hiện tượng dầu máy bị nhũ hóa.

Sau khi loại trừ các nguyên nhân như nước lọt vào động cơ, bộ tản nhiệt hay miếng đệm xi-lanh, tôi phát hiện vấn đề nằm ở ống xy-lanh. Tôi quay sang báo cáo với thầy, thầy vừa cười vừa ho hai tiếng: “Thằng nhóc này cũng được việc đấy chứ.”

Ánh mắt ông ấy đầy vẻ tán thưởng, không hề che giấu chút nào.

Tôi kể xong, trong lòng lâng lâng vì được khen, háo hức chờ phản ứng từ Giang Vạn Tải.

Anh đang nấu ăn, chảo kêu xèo xèo, xẻng đảo như muốn chọc thủng nồi: “Chúc mừng nhé.”

…Ủa?

Sao nghe có vẻ thiếu hào hứng vậy?

Khoan đã.

Tôi chụp lấy tay trái của anh, kéo tay áo lên.

Cổ tay chi chít những vết xước lớn nhỏ.

“Anh bị thương rồi!”

“Đừng làm quá lên. Không sao đâu, anh xử lý rồi.”

Tôi nhìn anh, nghi ngờ đầy mặt: “Làm sao mà bị thế này?”

Sáng sớm nay Giang Vạn Tải đã ra ngoài, chỉ để lại một mảnh giấy nói có việc cần làm, cơm đã nấu sẵn, nhớ hâm lại rồi ăn.

Việc gì mà khiến anh bị thương như vậy?

Anh bật cười, giọng khàn khàn: “Thẩm Thiên Thu, em đang làm gì vậy? Cứ như tra khảo ấy ấy.”

“Em không có! Em chỉ lo cho anh thôi mà.” Mặt tôi đỏ bừng, cuống quýt phản bác, rồi chợt nhận ra: anh lại đang đánh trống lảng.

Anh lén liếc tôi, thấy mặt tôi nghiêm túc thì thở dài: “em thông minh ra rồi đấy. Thôi được rồi, thật ra là anh đi đòi nợ. Có thằng nợ tiền mà không chịu trả, còn mặt dày nữa, nên xảy ra chút… va chạm.”

À, thì ra là vậy.

“Lấy được tiền chưa?”

“Ừ, lấy được rồi.” Không hiểu sao anh nhìn tôi rất lâu.

Tôi còn đang thấy khó hiểu thì mùi thơm nức mũi len vào, khiến tôi mất tập trung, phải nhìn ngay vào nồi.

Anh đang nấu gà hầm hạt dẻ.

Mùi cơm quá đỉnh.

Hạt dẻ tròn trịa, căng mọng, màu vàng óng ánh, vỏ ngoài nứt nhẹ vì thấm nước sốt, nhìn như đang mỉm cười hạnh phúc. Thịt gà màu nâu vàng bóng bẩy, trong suốt như thạch hoặc đá quý, có miếng đã hầm nhừ đến mức xương rời ra.

“Đây là món tủ của anh đó,” Giang Vạn Tải gắp một miếng đùi gà, lọc xương cẩn thận rồi cho vào bát đưa tôi, “Ánh mắt của em đáng sợ thật, nhìn tới mức món ăn phải nhảy vào nồi tự sát. Nhìn thôi đâu có vui, nếm thử đi xem chín chưa.”

Tôi cầm chén cơm thơm phức, vui vẻ đón nhận lời trêu ghẹo của anh.

Vị ngọt của hạt dẻ hòa quyện với vị béo của thịt gà, mềm mịn tan chảy trong miệng, như có dòng thác mỹ vị đang ào ào tràn qua đầu lưỡi.

“Anh là thần bếp trời phái xuống.” Tôi thành tâm bái phục.

Anh cúi người, diễn một cú chào kiểu nghệ sĩ sân khấu: “Cảm ơn ban giám khảo đã công nhận.”

Ăn uống vui vẻ xong, tôi định giành rửa chén thì bị anh đẩy vào phòng tắm.

“Người toàn mùi xăng dầu, mau đi tắm đi. Đừng bướng nữa, anh không bắt em làm việc trong khi còn bị thương đâu.”

“Nhưng mà em chẳng làm được việc nhà gì cả, nếu không giúp được gì thì…”

Nói đến đây tôi mới nhận ra mình đang lo lắng chuyện gì.

Tôi sợ anh hối hận, rồi sẽ đuổi tôi đi.

Anh đọc được vẻ im lặng của tôi, nghiêm giọng lại: “Thẩm Thiên Thu, em nghĩ anh là người tệ đến thế à?”

Tôi lắc đầu lia lịa.

Anh không phải, mà còn tốt đến mức không thật.

“Vậy thì tốt. Anh cứ tưởng trong mắt em anh là tên đại ca ác ôn nào đó chứ. Thư giãn đi, đây là nhà em rồi, không cần phải dè chừng ai cả.”

“…Vâng.”

Tôi cố gắng nín thở, sợ bản thân sẽ bật khóc ngay trước mặt anh.

Thứ ấm áp mà anh mang lại quá mức xa xỉ, tôi giống như một kẻ ăn xin lang thang bấy lâu, bất ngờ lạc vào kho báu, chỉ biết ngẩn ngơ ngước nhìn vàng bạc châu báu, choáng váng không biết làm gì.

24

Tắm xong, tôi vừa lau đầu vừa bước ra.

Cảnh tượng trước mắt làm tôi chết lặng:

Chén bát đã được rửa sạch sẽ, xếp ngay ngắn trên kệ. Nhưng Giang Vạn Tải thì ngồi bệt dưới sàn, đầu tóc rối bù, mặt tươi như hoa.

“Hehe…”

Nhìn cảnh này kỳ dị vô cùng.

Tôi thấy nắp bình giữ nhiệt bị mở ra, lập tức hiểu ra vấn đề:

Anh ấy đã uống nhầm rượu.

Scroll Up