Cái bình đó là tiệm xe phát cho mọi người, bọn học việc hay dùng để đựng vodka loại rẻ tiền. Tan làm, trời lạnh quá thì làm vài ngụm cho ấm người rồi mới về.

Vừa ấm bụng, tay chân cũng không bị tê nữa.

“Cái nước này cay lắm đấy. Dám gài anh à, nhóc con.” Anh vừa nói vừa chỉ loạn lên, dù đang ôm chân bàn mà người lắc lư như say sóng.

“Ừ ừ, lỗi của em hết.”

Tôi chỉ biết thở dài.

Quả là cao tay.

Vodka đã pha loãng rồi mà vẫn bị say được.

Giang Vạn Tải thuộc dạng uống rượu không đỏ mặt, nhìn chẳng ra men gì, nhưng nói thì lắp ba lắp bắp: “Thẩm Thiên Thu, hông có lạnh.”

Hải Thị vẫn chưa có sưởi, ngồi dưới sàn lạnh chứ sao không.

“Mau đứng dậy, không lại cảm lạnh. Anh đi nổi không?”

Tôi cố hết sức đỡ anh dậy, kéo tay anh choàng qua vai rồi dìu vào phòng ngủ.

Ai ngờ lại vấp phải chân anh, hai đứa cùng ngã nhào lên giường.

Mắt hoa đầu choáng.

Giang Vạn Tải úp mặt lên người tôi, mắt cũng nhắm tịt lại, chẳng thèm quan tâm đang nằm ở đâu.

Tình huống quá kỳ quặc, tôi bật cười: “Anh… tránh ra được không? Giang Vạn Tải?”

Câu trả lời đứt quãng, rõ là nói mớ: “Ừm… Thẩm Thiên Thu… mai mình ăn lẩu nhé…”

Nói xong, anh bắt đầu thở đều và chìm vào giấc ngủ.

Ngủ say như chết, chẳng để ý gì đến tôi đang vật vã bên dưới.

Người say nặng gấp đôi bình thường, Giang Vạn Tải lại nằm đè lên tôi, thở cũng khó, mà tư thế còn là mặt đối mặt — khiến cho những bộ phận không nên gần của hai đứa, giờ đây lại quá đỗi thân mật.

Anh ấy đã ngủ say, dĩ nhiên không có gì để lo lắng.

Nhưng tôi đang rất bối rối.

Bởi vì mỗi lần cố gắng giãy giụa đều có nghĩa là ma sát, cọ xát và ép chặt.

Dù tôi đẩy vai anh ấy, cố bò ra ngoài, hay cố đánh thức anh ấy, tất cả đều kết thúc trong thất bại.

“Không phải chứ, như vậy mà vẫn không thức giấc sao?”

Tôi tức giận, dùng sức bóp má anh ấy, kéo ra hai bên.

Cuối cùng Giang Vạn Tải cũng cảm thấy đau, nhưng lại lật người, biến tôi thành gối ôm.

Tôi quay lưng về phía anh ấy, bị giam chặt trong vòng tay, vẫn áp sát vào cơ thể nóng bỏng, tình huống chẳng hề khá hơn chút nào.

Cố bẻ ngón tay anh ra, chỉ đổi lấy cái ôm chặt hơn.

“Ngày kia ăn lẩu gang, khoai lang nướng, táo đường nếp.” Giang Vạn Tải vừa lẩm bẩm vừa giả vờ nhai không có thực.

“Ăn, ăn gì cũng được. Nhưng trước hết thả em ra được không?”

Không có tiếng đáp.

Tôi từ bỏ việc giao tiếp với kẻ say rượu, vặn người ra khỏi vòng tay anh ấy.

Chưa kịp thoát khỏi sự trói buộc, tôi tuyệt vọng phát hiện bản thân đã có phản ứng.

Thật muốn chạm vào.

Những kích thích nhận được lúc nãy đã quá nhiều, giờ đây hơi thở của Giang Vạn Tải đang phả vào cổ tôi, khi nói mơ, đầu mũi anh chọc nhẹ vào tai tôi, ngực ép chặt vào lưng tôi, theo nhịp thở lên xuống.

Tôi choáng váng, run rẩy không ngừng.

Khi nhận ra, tay đã lặng lẽ mò xuống bụng, vén áo lên, nhét gấu áo vào miệng, rồi từ từ di chuyển xuống, muốn tự an ủi nơi đã phấn khích đến mức đau đớn.

Chỉ là chạm vào, toàn thân tôi đã không kìm được mà run rẩy.

“Giang Vạn Tải? Anh thực sự đang ngủ à?”

Sau khi xác nhận bằng giọng khàn đặc, trong phòng vẫn chỉ có tiếng tuyết rơi trên mái nhà, hòa cùng hơi thở ngày càng hỗn loạn của tôi.

“Vậy đừng tỉnh dậy.”

Ban đầu là những cử động nhỏ, nhưng ngay lập tức cảm thấy không đủ thỏa mãn.

Muốn nhiều hơn.

Xoa nắn, vuốt ve, bao bọc.

Khi tăng nhịp độ chuyển động, đôi mắt dần mất tiêu cự, vô thức lắc lư ngẩng đầu, co người lại, đồng thời cong lưng.

Khát khao bức bối cháy rực, lan tràn thành ngọn lửa dữ dội, lý trí hóa thành tro bụi, tan biến.

Tôi cắn chặt gấu áo, nuốt tiếng rên, nhưng không nhịn được mà cọ về phía sau.

“Ừm.”

Giữa không gian, tôi lờ mờ bắt được tiếng lẩm bẩm của Giang Vạn Tải.

“Thẩm Thiên Thu, ăn nhiều vào.”

Dù biết anh đang nói mơ, nhưng khoảnh khắc nghe tên mình, tôi vẫn choáng váng từng đợt, ngạc nhiên mà tăng thêm lực ở tay.

Cách thức thô bạo, mà khoái cảm mãnh liệt.

Cảm giác sung sướng dữ dội hơn ập xuống người tôi.

“Khụ ư.”

Bề mặt bụng xuất hiện co giật nhỏ, tim muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Ánh sáng trắng bùng nổ trước mắt, nhanh chóng nuốt chửng cả thế giới.

Tôi bịt miệng, liên tục chớp mắt, muốn xua đuổi những ngôi sao vẫn đang nhảy múa trong đầu, mệt mỏi dựa vào cánh tay Giang Vạn Tải, thở hổn hển.

Đợi đến khi được anh buông ra, cuối cùng lấy lại tự do, mới chợt nhận ra mình đã làm những gì, mặt nóng bừng, luống cuống chạy vào phòng tắm để tắm nước lạnh

Scroll Up