Thể chất tôi đặc biệt, năng lượng thấp đến mức có thể sánh ngang với thực vật, đi bộ rất mệt mỏi.
Số thang máy từ 2 chuyển sang 1.
Lòng tôi xót xa, tốc độ bước đi cũng chậm lại.
Tần Tắc đang đứng trước cửa như có linh cảm, quay đầu lại, khuôn mặt tuấn mỹ thất kinh: “Bảo bối! Cục cưng, sao em lại tự mình đi xuống thế này?!”
Ngã vào vòng tay Tần Tắc, tôi mới thấy an tâm, sự mệt mỏi cũng thuyên giảm đi nhiều.
Ngửi mùi gỗ đàn hương thanh mát trên người Tần Tắc, thở hắt ra một hơi, tôi mới lên tiếng:
“Có người bắt nạt anh hả?”
Ánh mắt tôi lạnh lùng nhìn ra cửa, giờ khắc này sự tức giận đã lấn át chứng sợ xã hội, tôi chỉ muốn giải quyết nhanh gọn cái tên gọi là nam chính này!
Tần Tắc ngạc nhiên: “Cục cưng em, em…”
Anh chưa kịp nói hết câu, ngạc nhiên vì tự dưng tôi lại nói ra những lời này.
Vốn dĩ định ngày mai mới kể cho Tần Tắc chuyện đạn mạc, nhưng xem ra bây giờ…
“A Tắc, bế em qua đó.” Tôi hất cằm ra phía cửa.
Tần Tắc mổ nhẹ lên môi tôi, bế thốc tôi lên, cánh tay tôi vòng qua cổ anh, chân kẹp chặt bên hông anh, giống y chang tư thế gấu Koala, ôm ôm ấp ấp.
Cậu thanh niên vừa nhìn thấy tôi thì hai mắt sáng rực lên: “Chào anh, anh chính là anh Ôn Lê đúng không? Đây là đồ của…”
Chú ý tới tư thế của Tần Tắc và tôi, cậu thanh niên bỗng im bặt, mặt mũi tái mét.
Run rẩy đôi môi: “Hai người, các người…”
Tần Tắc nhướng mày, ánh mắt sắc bén toàn là sự coi thường: “Sao? Người yêu tôi cứ thích để tôi bế đấy, tôi bế em ấy 24/24, có vấn đề gì không?”
【Hahahaha, nam chính bị ép ăn một họng cẩu lương! Còn dám dũng cảm theo đuổi tình yêu không hỡi thiếu niên?!】
【Đừng có coi thường nam chính của tôi, nam chính và bé thụ mới là chính thức, phản diện chỉ là bóng ma tâm lý lúc bé thụ lầm đường lạc lối thôi! Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!
Tương lai nam chính sẽ là người đứng đầu giới kinh doanh Bắc Kinh, tên phản diện kia sẽ bị anh ấy lợi dụng bé thụ để xử tử đấy!】
【Đúng rồi, sau khi nam chính và bé thụ lén lút qua lại, vì sợ bé thụ mềm lòng nên đã lén đổi thuốc an thần của bé thụ thành thuốc độc.
Cũng chính vì phản diện bị đầu độc chết, nam chính mới cầm số gia tài khổng lồ bé thụ được thừa kế để khởi nghiệp, từng bước tiến vào cốt lõi giới thương nghiệp Bắc Kinh.】
Tôi sững sờ.
Tần Tắc sẽ chết? Lại còn vì tôi?
Không, không được!
Tôi thà tự chết chứ cũng tuyệt đối không làm ra chuyện như vậy!
Đám đạn mạc này…
“Cục cưng, cục cưng em sao vậy?”
Tôi bừng tỉnh.
Cậu thanh niên dường như đã xốc lại tinh thần, giơ bọc hàng trong tay lên, trưng ra vẻ mặt tươi cười, ánh mắt lấp lánh ánh sao.
Cậu thanh niên lặp lại lần nữa: “Anh Ôn Lê, đây là bưu kiện của anh, cần đích thân anh ký nhận.”
Khu biệt thự có dịch vụ rất chu đáo, đồ đạc chủ nhà đặt mua sau khi trải qua kiểm tra an ninh và khử trùng sẽ do nhân viên giao hàng của ban quản lý tự mình đưa đến tận nhà.
Nếu ở nhà không có ai hoặc đang trong giờ nghỉ ngơi, nhân viên giao hàng chỉ cần đặt bưu kiện ở khu vực có camera giám sát trước cửa rồi rời đi.
Cậu ta nửa đêm nửa hôm bày ra trò này, rõ ràng là có vấn đề.
Tần Tắc thì thầm bên tai tôi: “Xin lỗi bảo bối, vốn dĩ có thể giải quyết nhanh thôi, nhưng tên này bảo không thấy tận mặt em thì sẽ hét ầm lên, anh sợ hắn đánh thức em nên mới nán lại chút thời gian, không ngờ em vẫn tỉnh.”
Tôi căn bản không thể ngừng nghĩ đến những dòng đạn mạc vừa xuất hiện, cổ họng như bị nghẹn lại.
Cố gắng bình tĩnh nói: “Không sao đâu Tần Tắc, em tỉnh dậy chẳng có vấn đề gì cả, em…”
Tôi ăn nói lộn xộn, chẳng biết mình định nói gì.
Thanh niên lại hối thúc: “Anh Ôn Lê? Xin hãy phối hợp với công việc của tôi.”

